TÁC GIẢ
TÁC PHẨM




BOPHA
TUYẾT HOA















ĐÓA HOA HỜ



Đêm sáng tối qua hàng cây lá mỏng
Con đường khuya trơ tráo ngỏ đi về
Ánh trăng thề đã lếch thếch lê thê
Rơi rớt xuống một chuyện tình vô hy vọng

Chợt nhớ đến đèn khuya náo động,
Suốt canh dài qua điệu nhạc du dương,
Tay trong tay say ánh sáng yêu thương,
Cùng hăm hở vào cuộc tình Sét Đánh

Khi mới gặp cõi lòng đà khô quánh,
Thản nhiên chờ thần chết đến đem đi.
Mong đổi đời như cánh hạc thiên di,
Để chấm dứt tấm hồng nhan bạc phận.

Anh chợt đến buổi chiều vui sinh nhật,
Đem mưa mùa vực sống dậy cỏ cây.
Mang bình minh rộng mở đến ngất ngây,
Em lao bước vào Địa Đàng nhẹ nhõm.

Nào biết tình anh như sương buổi sớm,
Tỏa lung linh ngàn tía quyện tơ trời
Đem dâng em, người duy nhất trên đời,
Bốn mươi tuổi, em vừa yêu như trinh nữ.

Sao con tạo lại bài trò xảo ngữ,
Tưởng là may lại hóa rủi vô phần,
Chẳng ngại ngần, chẳng một chút phân vân,
Anh như cánh bướm đã bay theo hương la.

Trong ngày cưới anh thề anh chắc dạ,
Chỉ mình em và mãi mãi chỉ mình em.
Đẹp như hoa, như gạo rải bên thềm *
Trong 18 năm êm đềm,

Em đi như người say mộng.
Rồi một ngày hè gió lộng,
Chợt thấy đất trời chuyển động chung quanh,
Lửa từ tâm ngùn ngụt cháy tung hoành,
Em chới với tìm một làn sinh khí.
Đâu là luân lý ?
Đâu là thủy chung ?
Thôi ! Thế thôi là hết,
18 năm giẫy chết.
Thần tượng nổ tan tành.
Khi biết được anh,
Cùng người đàn bà lăng loàn ấy,
Vẫn lén lút đến với nhau,
Từ trước khi ngày cưới.

Ngày và đêm xua nhau buồn rũ rượi,
Mảnh đất cằn chỉ nở được đóa hoa khô.
Cố giang tay, để nắm mãi chuyện hư vô.
Em khốn khổ nhỏ một giọt lệ hồng
Xuống đóa hoa khờ, trên nắm mộ cỏ xanh vừa mọc.


Saigon 07.2005 - 20:01


* Theo tục lệ ở Âu Châu, những người dự lễ cưới sẽ rải cánh hoa và gạo trắng để chúc phúc vào cô dâu chú rể đang đi ra khỏi thềm nhà thờ hay tòa thị chính.




BOPHA TUYẾT HOA




TRANG CHÍNH ĐOẢN THIÊN TRUYỆN NGẮN BIÊN DỊCH HỘI HỌA ÂM NHẠC