Thi phẩm Hải Đường Say Nắng của Kiêm Thêm





























Qúy vị đang nghe
Green, Green Grass Of Home
qua tiếng tây ban cầm của cố nhạc sĩ Vô Thường

SEN ĐÃ NỞ Ở HỒ ECHO PARK


    Khi trở lại nhớ hái giùm anh cành hoa sen ở Echo Park
    Nỗi ám ảnh của thời ấy
    Và những ngày đầu ở Los Angeles

    Thương nhớ biết bao mùa hạ cũ
    Anh đến bao miền trên những tầng mây
    Chứng tỏ hiệu năng của chàng trai Huế
    Còn em thì dựa vào vai anh và ngủ ngon cùng với giấc mơ
    Anh dắt em về Huế của anh

    Cổng thành vây quanh với những hương sen
    Buổi chiều những cặp tình nhân nghỉ học
    Hè về với tiếng ve kêu khắp mọi đường
    Tôi dẫn em về đó

    Nghĩ tới một quê hương
    Có sông nước hồ ao chỗ nào cũng dâng niềm nhớ
    Em hãy về đó đi
    Anh không dám vào Đại nội
    Sợ cảnh hoang vắng của thành quách
    Những rêu phong trên thượng thành
    Sợ gót tần phi rêu phủ
    Tiếng ngựa hí còn vọng lại, khúc Tứ Đại Cảnh ai hát

    Sao em chưa về một lần thăm Huế
    Bây giờ thì muộn màng rồi

    Vậy mà tôi đã bỏ Huế gần năm mươi năm
    Hương sen vẫn ngọt trong cổ họng
    Em hái trộm giùm tôi chút lá sen
    Che nắng cùng mưa mỗi khi đi trên trái đất

NĂM XƯA SÀI GÒN


    Tôi từ Huế vào Sài Gòn và ở đó
    Một chặng đời qua
    Hai mươi mấy năm che chở tôi
    Những trận mưa bất chợp, những cơn nắng nồng nàn
    Xe cộ ngược xuôi, bầu trời rực lửa
    Tôi thương mến biết bao
    Những đêm mát lạnh
    Những chiều đón em về ở góc đường ấy
    Những tối khuya khoắc
    Tiếng trống và âm nhạc từ một vũ trường
    Thở hắt ra về phía tôi
    Máu như muốn sôi lên vì sự sống
    Tôi muốn ôm lấy Sài Gòn
    Ghì riết trong tay

    Thuở đó em ở đâu, nơi nào
    Sao em không hiện ra với anh thời đó
    Vòng tay anh trống không chờ em
    Anh đợi nụ hôn rực rỡ thời đó
    Sao em không anh ngày ấy
    Cùng hít thở Sài Gòn với anh
    Cũng là mệnh số hết

    Bây giờ cùng đi với nhau một con đường
    Những cách trở truân chuyên đã hết
    Chuyện đời đắng cay chua ngọt
    Đã nếm trải

    Mình đã già rồi
    Hãy cùng thở hết chặng đời cuối
    Ta sống với nhau không ai ngăn cản nổi
    Dẫu định mệnh khắc khe

CÁM ƠN EM


    Chan chứa biết bao nước mắt
    Khi nghĩ tới quảng đường qua
    Với bao nhiêu hạnh phúc, khổ đau

    Anh giành một phần đời
    Truy niệm tuổi mình, nghĩ tới nghĩa tào khang
    Em và con đã cho anh hạnh phúc
    Với những đứa cháu

    Anh hỏi em có ai hạnh phúc như anh không
    Mong được sống một đời bình thường
    Anh đã được em vun trồng

    Mong được sống một đời yên bình
    Mãi mãi

    Nếu anh có đủ tất cả
    Được vỗ về của mẹ
    Được nghe tiếng tụng kinh của cha
    Được sống cùng anh em, bằng hữu
    Vậy mà cũng khó quá

    Hôm nay và ngày tháng tới
    Em đã thay anh
    Thắp một nén nhang cúng bái ông bà
    Còn anh thì đã mệt mỏi phai tàn
    Không mong gì hơn nữa hết

    Cám ơn em, cám ơn bạn tình ơi
    Em là mẹ của các con
    Những cháu chắc của bà
    Vũ trụ nầy có những nàng dâu chí hiếu
    Nên mặt trời vẫn sáng

Trích từ thi tập Ngôi nhà trên đồi Monterey Hills
.Thơ : Kiêm Thêm
.Bìa : Họa sĩ Rừng
.Xuất bản: Los Angeles – 2010





. © Tác giả giữ bàn quyền
. Tác phẩm cập nhật ngày 06.10.2010.
. Đăng tải lại xin vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com ©