KHI ANH ĐI RỒI


    Không còn chi nữa hết
    Kể cả không gian và thời gian
    Chiếc lá úa cũng đến lúc rụng xuống
    Mấy phai tàn xin giữ lại giùm tôi
    Giữ giùm tôi chút hương hoa đồng nội
    Chăm bón giùm tôi bóng ngã sân trường
    Cùng chiếc nón thơ ngây và sợi tóc
    Đôi mắt nâu và sâu thẳm từng trời
    Chén rượu đắng anh vừa nốc cạn
    Có hề chi đâu chuyện mất hay còn
    Miễn được thấy bóng hình em ẩn hiện
    Miễn được nhìn em quay mặt sau lưng
    Quá khứ ấy anh đã từng nếm trải
    Tình yêu kia xin trân trọng cuối đời
    Dẫu chấm hết anh vẫn còn bịn rịn
    Ôi ta yêu nhau
    Cuộc tình ấy lòng biết bao thương nhớ
    Em đã cho anh mật ngọt thơm nồng
    Đã cho anh nếm trải ân cần
    Và khi chết lòng vẫn còn vương vấn
    Xin chia tay nhau nước mắt chan hòa
    Khi anh chết cũng là duyên phận hết
    Níu kéo gì đây một phút hơi tàn
    Vì đã biết đến đây là chấm hết
    Chiếc xe tang đi một sáng trưa nồng
    Em đã đến kể cả lúc chia biệt
    Em là chiếc bóng lặng thinh ngoài tinh tú
    Anh một mình cùng một nỗi buồn
    Khi anh hết những ngày vui cũng mất

THƠ VỀ MẸ


    Tôi vụng về không biết viết gì trên trang giấy
    Nỗi bất lực của chữ nghiã và trí nhớ hao mòn
    Thân xác rã rời ở tuổi trên bảy mươi
    Còn gắng viết những ký ức về mẹ
    Tôi đã bước đi trên ngàn dặm đường mọi nơi đến
    Đã gánh chịu những tai ương và khổ đau
    Nuốt nước mắt bỏ Huế mà đi
    Những khi đói khó
    Nghĩ ra đêm nay về đâu
    Đau khổ phận người
    Những lúc may mắn thành đạt hiển vinh
    Muốn chia xẻ ngọt bùi không ai chia xớt
    Ước muốn nói với mẹ, ôm mẹ vào lòng
    Không nói năng gì được hết
    Bởi uất nghẹn vì số phận
    Tan tác đến như thế là cùng
    Chiến tranh tang tóc đã cướp đi của tôi vạn điều quý báu
    Tôi mồ côi từ đó
    Thử tưởng tượng xem lúc ấy tôi mới lớn
    Đã không uống được giòng sữa mẹ
    Không được ngửi mùi thơm của bàn tay ôm
    Mẹ ơi tôi khóc khi tuổi già
    Thương phận mình lẻ loi sống trên mặt đất
    Xót cho đời mình định mệnh trớ trêu
    Trời đất sinh ra loài người là sum họp
    Tôi đi cô đơn trên mặt đất
    Chiến tranh bom đạn đã cho tôi nếm đủ vị chua cay
    Tôi đã đi vào đời từ đó

TRĂNG ĐÊM NAY


    Trăng rất đẹp trên đỉnh ngọn cây
    Dịu dàng như tay em và tròn như nụ cười
    Bẽn lẽn, cong cớn và mặc áo Tần phi
    Đi qua lặng lẽ trong đời
    Anh là Chế Mân của em đó
    Trăng nheo mắt với anh và cười lã lơi
    Đi qua đám mây
    Thách thức một cơn mộng
    Đang đợi em ở đó
    Em mong trông thấy anh trong vòng tay ôm
    Có hơi thở và tiếng đập dồn dập của con tim
    Cùng nhau hưởng một mùa trăng
    Cho đến rạng sáng
    Anh mong em ước hẹn một câu
    Trong mùa trăng ấy
    Anh mơ ước em dịu nhẹ đi bên anh
    Cho hết đoạn cuối
    Không còn trễ đâu em dẫu có vạn điều ước mơ
    Anh đã mang quà đính ước tới đường Phan Thanh Giản
    Với trầu cau
    Và võng lọng đến đón em
    Như thế mình có một mùa trăng thịnh vượng
    Một mùa thu dịu dàng
    Như ta dự đoán
    Kết quả tuyệt vời

Trích từ thi tập Ngôi nhà trên đồi Monterey Hills
.Thơ : Kiêm Thêm
.Bìa : Họa sĩ Rừng
.Xuất bản: Los Angeles – 2010








. Tác phẩm tải đăng ngày 15.09.2010.
. Tác giả giữ bàn quyền
© Đăng tải lại xin vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com ©