Em Duy Nhất

    Rồi có thể có một ngày mình không nói, không nhớ nhau cầm cái phone gọi thăm. Em đến đây, bữa nọ, tối sau Rằm; trăng đã khuyết và em à, trăng đã khuyết!

    Anh làm thơ. Nhiều khi anh cũng mệt. Không áo cơm. Chỉ có một Tình Yêu. Một Quê Hương rách mướp, nói chi nhiều…nhưng không cạn vì Cửu Long Giang không cạn!

    Anh cảm ơn Tình Yêu cho anh Ánh Sáng. Anh cảm ơn Em cho anh thấy quê nhà. Một quê nhà trong giọt lệ bao la. Một quê nhà thơ anh không thiếu chữ…

    Chữ gì em? Em biết mà…chữ Nhớ!

    Nhớ là Thương, là khóc ngất từng đêm. Nhớ là không đồng nghĩa với Quên. Em là đó – chữ anh từng trân trọng!

    Em biết mà…anh Lính còn đang sống, Sống hỗ người…vì anh vẫn chưa già, nhưng tuổi người ngày mỗi thoáng đang qua, anh không thể dối lòng anh…tàn tạ!

    Khi em đến, Mỹ đang vàng hoa lá, mùa Thu đang chập chững bước về. Em kề anh, mình lửng thửng hôn mê. Đêm rất đẹp. Vầng trăng khuya rất đẹp!

    Em, bâu áo, đưa bàn tay lên, khép. Rồi có ngày…mình sẽ quên nhau. Anh bên em, tơ tóc rối nhàu, còn gì nữa cho một ngày tình tự?

    Anh lái xe. Freeway không phố. Anh tập trung đi đến chỗ phải dừng. Rồi thì mình…Hai đứa Người Dưng.

    Em ơi em, bên rừng vang tiếng quạ. Em ơi em, chúng mình xa quá, anh trời Đông, em ở tận trời Tây, hỏi thăm nhau qua điện thoại không dây, ai cũng biết có ngày tim hết bật, và lúc đó, từng đêm anh thao thức. Người Lính tàn, tạ xuống, tóc mây. Bay…

    *

    Thơ anh làm, mong chỉ một câu Hay: Em, duy nhất, nằm trong Thơ anh, mãi mãi…


Trần Trung Tá

Đọc Lại Tập Thơ May Mà Có Em…    

    Có những bài thơ đọc lại, dở, hay, không biết…Bỗng nghe buồn. Thơ tôi làm như thế để tôi thương. Tôi đọc lại, một mình tôi đọc lại.

    Chẳng hạn như câu Ai bảo em được sinh làm con gái để tôi thề chê hết thảy giai nhân… Em có biết không? Em đẹp bội phần…hoa với cỏ mùa Xuân, kìa, khép nép. Em biết không? Em là người trên hết để Tình Yêu tôi mới viết thăng hoa! Em biết không? Em chẳng ở đâu xa, trong trái tim tôi, thôi, thôi mà, muôn đại hải! Ai bảo em được sinh làm con gái, tóc thề bay từ thuở Mẹ Cha về…

    Tôi có hai khối Tình: Em và Tổ Quốc – Em là Quê. Đất Nước và Em, kể từ bây giờ là Một. Nếu đừng nhỉ gặp em chiều thảng thốt chắc gì đâu tia sét đánh ngang lưng. Tóc em mềm không khác những con sông tôi từng vươt qua một thời chinh chiến. Tay em ấm giống như làn điện chớp nung lòng tôi ấm một thuở lao tù…Em em à, Tình Nghĩa tạc Thiên Thu, tôi nói vậy để em đừng nghi ngại…

    Những bài thơ tôi vừa đọc lại, viết cho em từ tiền kiếp nào xưa. Tôi đã yêu em, yêu tha thiết, không ngờ; em thì lạ, dửng dưng, nào có biết! Hồi đó nghĩ có một ngày tôi chết, em tình cờ mở đọc, mắt đăm chiêu…Cũng hồi xưa, tôi chỉ nghĩ một điều: Em Duy Nhất Để Lòng Tôi Dấu Ái!

    Em Duy Nhất! Tôi nói hoài nói mãi. Kinh Vô Ngôn giấy trải một câu Tình. Em không là tín đồ, em cứ lặng thinh, lòng tôi đó, giữa đất trời…vô hạn!

Lê Nhiên Hạo

Đường Xa Gió Lộng  


    Em bây giờ đường xa gió lộng, tóc rối mù, mây ở đằng Đông. Tôi ở đằng Tây không là sông nổi sóng, nhưng trái tim, là lạ, cũng chao chao…Tôi biết em đi, đi đến chỗ nào. Tôi không gọi…bởi vì, thôi, hết gọi. Em không còn nghe dẫu rằng tôi có nói! Kinh Vô Ngôn lật mãi, chữ còn đâu!

    Em bây giờ

    Đường xa vi vu…Lời từ tạ nằm trên hoa trên lá trên nỗi buồn ngày tháng trải nhân gian…



Lê Hành Khuyên

Đọc lại Chồng Thư Cũ  


    Buồn buồn mở đống thư xưa của em viết thuở gió mưa quê nhà. (Nắng thì em phải làm xa, mưa thì mới được ở nhà viết thư!)

    Gửi qua anh chẳng mong chờ, có nhau chỉ muốn ước mơ mình còn: ai kìa cuối biển đầu non, ôm nhau để vội cái hôn đầu đình!

    Ôi em em nói như tình – tình tang tang tích mà mình đại dương. Anh bên này cõi Tây Phương, em bên kia, biển Đông đường chân mây!

    Yêu nhau gặp thuở đọa đày, buồn trong thư sợ có ai lén dòm, viết toàn những chuyện hoàng hôn có con vạc mới xuất hồn bay đi…

    Ơi con vạc chẳng bay về…Thư qua thư lại bộn bề nhớ nhung. Cũng mong Sử có trang hồng, trời ơi khi có đau lòng biết bao!

    Ơi em mà đóa hoa đào! Ơi anh mà ngọn gió xào xạc cây! Mưa buồn lạnh quá bàn tay, viết cho anh tới dòng này…em ngưng!

    *

    Buồn buồn như kẻ ở không mở thư cũ đọc trời mông mênh chiều…Em à ai khiến mình yêu để cho mưa gió làm xiêu đám bần…


Trần Trung Tá  

Gửi Em Tôi Quê Nhà


 
(kể từ 12 giờ trưa 12 tháng 7, 2010)
    Thôi thế là xong một kiếp người
    Không vui buồn nữa. Hết buồn vui…
    Ngày qua tháng tới…mây còn nổi
    Khắc lụn canh tàn…nuớc cứ trôi!
    Còn lại, còn chăng chồng áo xếp?
    Mất rồi, mất hết hương mồ hôi…
    Bao nhiêu giọt lệ nằm khô quánh
    Không trách vì sao gió bốc hơi!


Trần Vấn Lệ

 Mỏi Buớc Thu Vàng


    Gíó bốc hơi bay giọt lệ buồn, mà mưa…
    Trời ạ, buổi hoàng hôn!
    Tới đây mỏi bước Thu vàng nhé
    Em ở lòng anh nhớ với thương!
    Tới đây
    Lầm tưởng Thiên Đường mới
    Ảo vọng đôi bờ
    Sông bao la!
    Em hỡi có còn nghe gió thoảng
    Nghe mưa
    Nghe tiếng mái tranh đùa?
    Nghe anh vừa mới ngâm thơ sảng
    Nghe lạ lùng ta ơi…Ta ơi!
    Cúi xuống hái hoa
    Hoa đã héo
    Một con bướm chết, chết trong nôi!
    Mai đây, kiếp khác, tôi như vậy
    Thà mới tung tăng đã lạc đường!
    Thà chẳng quen ai, thà lẻ bóng
    Còn hơn cầm xé chữ Quê Hương!
    Ôi mưa tôi nghĩ mưa là lệ
    Nhỏ xuống lòng em
    Lạnh nhé em!
    Nhỏ xuống lòng tôi
    Mưa đứt đoạn
    Tuổi Thanh Xuân mất
    Bắt ai đền?
    Tới đây mỏi bước Thu vàng nữa…
    Thêm một mùa Thu thêm nhớ thương…


 



© Cập nhật theo nguyên bản tác giả gởi từ Hoa Kỳ ngày 15.07.2010.