Tranh của Patrick Simon

































Chúng Ta Đều Còn Sống

    T háng Năm, ngày cuối tháng, hình như mưa đang mùa?
    Một ngày rất là thơ, sinh nhật tôi ẩm ướt!

    Tờ lịch cuối tháng rớt, hồn tôi bay lên mây.
    Mây vờn hay khói bay? Bọt bia vừa vỡ nát…

    Bên láng giềng bản nhạc vừa trỗi lên, cũng buồn.
    Mưa nhè nhẹ như sương. Tháng Năm buồn quá đỗi!

    Tôi biết em hờn dỗi vì thời gian cứ trôi.
    Tôi biết em không vui vì mình không trẻ lại…

    Tháng Năm tôi ái ngại nói với em tiếng chào.
    Chúng ta như thuyền chao sóng nước vào bến đỗ…

    Tuổi Xuân là quá khứ. Mùa Hạ đang, đang về…
    Đời còn mãi chia ly: Mai tôi thêm một tuổi!

    Tôi nghĩ em đang đuổi những giọt mưa mưa bay.
    Tôi nghĩ em hai tay còn đau vì thời tiết…


    Sinh nhật tôi buồn thiệt, tôi nghĩ toàn vu vơ.
    Hai tay em giấc mơ tôi vừa hôn trong mộng.

    Chúng ta đều còn sống – Sống Để Nhìn Thời Gian


Trần Vấn Lệ

Dấu Triện Phai Mờ 

    Đ êm qua ra đứng bờ ao, trông cá cá lặn, trông sao sao mờ…Bóng tôi, liều rũ xuống hồ, gió ru lá chạm mặt tờ hoa tiên. Người về chút vậy là duyên mà đi thôi cũng là quên cũng đành!

    Đêm qua, chừ ngó lại mình, gương trong nắng đục, cái hình mình đâu? Mây trên mái tóc qua cầu, nhánh hoa soan bỗng trở màu tím than. Nhớ trời ơi một chút trăng trong mây quá vãng còn vàng hư hao…

    Còn gì đâu ở bờ ao. Còn chăng tiếng ếch vọng vào hư vô! Còn chăng lớp lớp mả mồ, mai kia xe ủi lặng lờ bụi bay. Ai về từ Đông từ Tây, thấm khô không giọt lệ dài Bắc Nam? Thấm khô không mực đôi hàng, lòng tôi đó bậu, tình trang trải người!

    Mai kia tôi khóc tôi cười ngẩn ngơ muôn thưở giữa trời khói sương? Rồi tôi tan mất hay còn, giấy hoa tiên dấu triện mòn thời gian…


Trần Vấn Lệ

Happy Father’s Day


    N gười ta ít nói về Cha, không phải Tình Cha quá nhẹ.
    Người ta thường nói về Mẹ, dĩ nhiên Tình Mẹ bao la!

    Ở đời, trong Cõi-Người-Ta, ai cũng có Cha có Mẹ
    Công ơn Mẹ Cha: Trời Bể, ví bằng như Núi như Non
    như Nước-Từ-Nguồn tuôn chảy.

    Núi Thái Sơn chưa ai thấy nhưng đều nghĩ Núi-Rất-Cao. Nguồn của Tình Yêu ở đâu? Ai không nép đầu ngực Mẹ?

    Hàng năm có hai ngày lễ: Lễ Mẹ lo trước Lễ Cha.
    Có gì, một chút xót xa: tại sao Cha khinh, Mẹ trọng?

    Có người bảo rằng mình sống ở bên người Mẹ mỗi ngày.
    Có người bảo rằng Cha hay đi đâu mình không thấy mặt.

    Hai điều đó đều rất Thật! Bởi Cha lao động sớm chiều.
    Và Mẹ - Thần Tượng Tình Yêu, Cha có quản gì gian khổ?

    Cha – ngày trên nương nắng đổ
    Cha – đêm chất gỗ trên rừng
    Cha – không sợ chi bão bùng giong thuyền ra khơi đánh cá
    Cha – thời loạn ly thân xả, vì ai? Vì Nước Vì Dân!

    Ôi! Cha một người Đàn Ông, đứng lên đáp lời Sông Núi
    Coi kìa, Cha đi lủi thủi dưới gươm dưới súng trại tù…

    Cha: có khi vào Thiên Thu chỉ là một giây chớp mắt!
    Cha: có khi là Tiên Phật…chỉ vì Người đã Hy Sinh!

    Chưa ai gột tả chữ Tình cho Cha hả lòng hả dạ
    Quả thật…vì Cha tất tả, ít về với Mẹ với Con!

    Ở đời, ai lớn ai khôn
    Cũng đều nhờ Cha nhờ Mẹ
    Mẹ là tấm gương Trời Bể
    Còn Cha: ánh sáng mặt trời!

    Hãy đứng trước gương săm soi:

    Nếu Mặt Trời nằm sau núi đố ai thấy biển trước mình?
    Nếu suối không có thác, ghềnh, đố ai thấy đời mẹ cực?

    Mẹ, Cha – Khối-Tình-Duy-Nhất, ai ngu dại mới chia đôi!

    Bài Thơ này, lòng của tôi gửi ai yêu Cha yêu Mẹ. Tình Yêu, xin đừng kể lễ, hãy Yêu và hãy cứ Yêu! Ngày có ban mai, buổi chiều, làm người có ngưồn có gốc. Mẹ chết, chúng ta đã khóc, Cha chết, đố ai đã cười?

    Chúng ta, sống trên Cõi Đời, không ai không Cha không Mẹ…Vậy thì, hàng năm có Lễ, chúng ta cùng Happy Cha!

    Chúng ta một lòng thiết tha thắp ngọn đèn Trời cầu nguyện: Mẹ Cha Là Tình Quyến Luyến Xin Đừng Rời Bỏ Bầy Con!


Trần Vấn Lệ

 Oan Trái Việt Nam


    B ạn rủ tôi đi thăm Tượng Đài nhìn hai Người Lính buổi Chia Tay: Người đi về Mỹ “Hồi Hương, Nhé!”, người ngó Trường Sơn…lệ chảy dài!

    Bạn bảo tôi Nghiêm, Chào Kính Cẩn. Tôi nhìn lại bạn: “Mày Khùng Không? Tao dù Quan Nhỏ, mai vài đóa, Lính phải chào tao, đó Luật Quân!”.

    Bạn nói: “Ta chào, Chào Tử Sĩ, chào chung một thưở mình lao đao”. Ngạc nhiên, tôi hỏi: “ Mày Điên? Tỉnh? Lính Chết mà còn Đứng đó, sao?”.

    Bạn nói: “Tượng…là Tượng…Tượng Trưng. Cũng như…Từ Hải - Đấng Anh Hùng, Nguyễn Du cho chết…không-nằm-xuống, mình học hồi xưa, mày đã quên?”.

    Tôi trả lời cho thằng bạn…quý: “Từ Hải là Tên Giặc Biển mà, mắc mưu dính mẹo Hồ Tôn Hiến, khi hiểu ra thì…Lỗi Tại Ta!”.

    Bạn nhíu mày: “Thôi! Đồ quỷ sứ! Mày khùng, tao chẳng có khùng đâu! Kìa bao Tướng Lãnh ra đây quỵ, mày chẳng quỳ, thôi để mặc tao!”.

    Tôi để bạn quỳ
    Tôi ngó cỏ
    Cỏ vàng
    Thu úa
    Lệ tôi sa…
    Trời ơi đời thuở nào Oan Trái
    Lính đứng, Quan chào!
    Ôi Nước Ta!


    Mai kia tôi chết, tôi thành cỏ, ai giẫm chân rồi nhớ rửa chân. Tôi có một thời đi đánh giặc chỉ mơ Non Nước Chỗ Yên Nằm!


Trương Nghĩa Kỳ

20 Tháng 7 Năm 1961


    A i bảo em được sinh làm con gái
    Để anh thề chê hết thảy Giai Nhân!

    Em sinh vào tháng Hạ
    Không phải mùa Xuân
    Nhưng anh thấy bốn mùa
    Là mùa Xuân.

    Thật lạ!

    Em ơi em anh đã tìm được chiếc lá
    Lá Diêu Bông
    Em nghĩ có nên mừng?
    Có nên vui cho má em thêm hồng
    Cho ngày mới, mỗi ngày một mới?

    Nụ Bình Minh suốt đêm qua chờ đợi
    Sáng hôm nay đang rực rỡ. Vì em!
    Anh nói gì? Anh sẽ nói gì thêm?

    Hãy tưởng tượng: anh nói gì
    Em biết!
    Khi yêu nhau thì lời nào cũng tha cũng thiết!

    Gió đã nói gì không
    Mà xanh biếc lá Diêu Bông?
    Nếu anh nói gì với em
    Anh hỏi em sao môi em hồng?
    Tim em chắc đỏ?

    Ôi lòng anh đắm đưối
    Anh dẫn em đi men theo bờ suối
    Hái nụ hoa vàng…
    Em ngã vào anh!


Lê Bặc Liêu

Mùa Thu Mùa Thu Ôi Quanh Quanh


    H ôm qua, em ạ trời mưa nhỏ mà sáng nay còn ướt mặt sân. Mà sáng nay còn…còn nước mắt, của Trời, có phải của Trời không?

    Khi không anh mở bài thơ vậy, em nghĩ sao em? Có chạnh buồn? Có lẽ chúng ta còn cách trở: người thì Cố Quận, kẻ Tha Hương!

    Tha Hương, Cố Quận, mây màu trắng, nước vẫn màu xanh, biển với trời…Ai thở mà sông bay đám khói? Tuổi nào mới sáng đã hoàng hôn?

    Sáng nay, mưa đọng nước long lanh. Nắng rọi mong manh lá bỏ cành. Gió thoảng mấy cơn trời đủ lạnh. Mùa Thu mùa Thu ôi quanh quanh…

    Anh đi thơ thẩn giáp vòng sân, không bướm không ong quấn quýt mừng. Trời ẩm mây mù, sân ẩm nước. Không chừng mưa nữa, xế, trưa chăng?

    Mưa mưa muôn thuở thành tâm sự. Ờ nhỉ thơ nào cũng có duyên khi vớt được mưa từ bóng nhớ, khi anh vừa gọi khẽ tên em!

    Ôi em thương lắm, thương không biết để ở chỗ nào ngực áo laine? Ngó mỗi đường đan từng mối kết, bâu vừa khép lại, nhớ mông mênh…


Lê Nhiên Hạo

 Có Lúc Thơ Tôi Như Thế Đó


    K hi anh thức dậy thì em ngủ!
    Trái đất xoay quanh cái trục buồn.
    Tổ Quốc ai xui thành Cố Quận?
    Ngàn đời Dân Tộc: Kiếp Tha Hương!

    Lạc Long Quân giận Âu Cơ, chắc?
    Chia rẽ Trăm Con: Biển với Rừng!
    Nàng, kiếp Tiên, thì lên núi ở
    Ta ra biển cả vẫy đuôi Rồng!

    Rồng – Tiên, định mệnh đời Dân Tộc
    Buồn quá! Ngày, Đêm, sau Bảy Lăm!
    Người ở lại…thì Đi Cải Tạo
    Người không ở lại…hóa Xa Xăm!

    Khi anh thức dậy, em đi ngủ
    Nước mắt: Mưa sa, lũ lụt hoài!
    Có lúc hạn khô làm đá chảy
    Đất lành bốc lửa đuổi chim bay…

    Có lúc Thơ tôi làm thế đó:
    Lửa tàn, trăng tạ, ánh sao tan
    Phải chi hóa được Hummingbird
    Hái nụ bình minh để tặng nàng!


    Hỡi ơi tôi đứng đâu đầu núi
    Em đứng đâu, đường mây biển xanh?
    Có lúc muốn ôm choàng cái bóng
    Ôm mình…Tượng Đá. Gió mưa quanh…


Nguyễn Tân Trãi

Phải Chi Em Về


    P hải chi em về. Trời mưa nhẹ hạt
    Phải chi em về. Con sông bật hát
    Một bản Tình Ca…

    Ngày đó thật xa, ngày em về lại
    Mưa còn trên mái. Mái nhà mưa bay…
    Buồn ơi hôm nay như ngày hôm trước
    Mắt anh đầy nước. Và trời đầy em…

    Mắt anh mông mênh hay trời hẹp lại?
    Em làm con gái làm nhớ làm thương
    Làm những con đường ngã năm ngã bảy
    Sài Gòn còn đấy! Hàng me xanh xưa…

    Hàng me hàng mưa…
    Cái ô xanh đỏ
    Em cô bé nhỏ bây giờ ở đâu?
    Khi mây qua cầu khi hoa vừa héo
    Con chim chèo bẻo vỗ cánh theo ai?

    Anh hỏi em hoài: Bao giờ về lại?
    Mưa chiều tê tái. Lòng anh cũng mưa…
    Lòng anh ngày xưa bây giờ chắc tím?
    Lòng em kỷ niệm còn hồng mấy ly?

    Phải chi em về con sông bật hát
    Một bản Tình Si…Một thưở chia ly
    Còn ai về nữa? Em là nỗi nhớ
    Của anh chiều mưa ôi những chiều mưa…


Lê Phụng An






© Cập nhật theo nguyên bản tác giả gởi từ Hoa Kỳ ngày 06.06.2010.