Tranh của Rogine-Dore

























Dấu Triện Phai Mờ

    Đêm qua ra đứng bờ ao, trông cá cá lặn, trông sao sao mờ…Bóng tôi, liều rũ xuống hồ, gió ru lá chạm mặt tờ hoa tiên.  Người về chút vậy là duyên mà đi thôi cũng là quên cũng đành! 

    Đêm qua, chừ ngó lại mình, gương trong nắng đục, cái hình mình đâu? Mây trên mái tóc qua cầu, nhánh hoa soan bỗng trở màu tím than.  Nhớ trời ơi một chút trăng trong mây quá vãng còn vàng hư hao… 

    Còn gì  đâu ở bờ ao.  Còn chăng tiếng ếch vọng vào hư vô!  Còn chăng lớp lớp mả mồ, mai kia xe ủi lặng lờ bụi bay.  Ai về từ Đông từ Tây, thấm khô không giọt lệ dài Bắc Nam?  Thấm khô không mực đôi hàng, lòng tôi đó bậu, tình trang trải người! 

    Mai kia tôi khóc tôi cười ngẩn ngơ  muôn thưở giữa trời khói sương?  Rồi tôi tan mất hay còn, giấy hoa tiên dấu triện mòn thời gian… 


Trần Vấn Lệ

Nhật Ký Thơ 

    Kịp nói câu chào Buổi Tối, em vào giấc ngủ Việt Nam!  Chúng mình cách một đại dương, chung một nỗi buồn đại hải!  Em ơi, tại sao như vậy?  Tại Trời, tại Đất, tại Ai?  Cái gì cũng thấy có Hai:  mặt trời, mặt trăng, hai cõi… 

    Em bận chi mà không nói:  Mừng anh ngày mới bình minh.  Hồi nãy giờ anh bực mình:  Hôm nay em kỳ cục thiệt!  Bỗng dưng anh về Phan Thiết, nói gì nặng giọng Ma Lâm.  Sài Gòn đang nóng hâm hâm, giận anh đi cho mình giống…Em ơi trở lưng cho động, động Trời, động Đất, xa xăm… 

    Kịp nói câu chào Buổi Tối, em vào giấc ngủ Việt Nam! Mấy dòng trên mail lang thang, em đâu buồn tay mở đọc?  Mai rồi chắc em lại khóc:  ghét anh không gọi phone về… 

    Bây giờ  em đang nửa khuya, ngủ ngon, anh canh em nhé! Mỗi bài thơ là Nhật Ký, gửi về, em giữ trăm năm… 


Lê Nhiên Hạo

Thời Gian


    Bây giờ, mười giờ bốn phút,  Việt Nam mười hai giờ hơn.  Bên này sáng,  bên đó đêm.  Em ngủ rồi. 

    Con dế  gáy… 

    Em à, nhành cây động đậy.  Gió nhè nhẹ mới lướt qua.  Cả một khu vườn nở hoa. Ôi cả lòng ta nhớ bậu! 

    Con bướm vàng bay, vừa đậu.  Đóa hoa hồng nở nụ  cười.  Tôi thấy hình như một người chắp hai tay quỳ lậy Phật.  Con hummingbird bay mất.  Nhang tàn khói tản bay theo… 

    Bây giờ, mười giờ bao nhiêu, chắc hơn hồi nãy nhiều chút.  Em ơi từng giây từng phút, đếm giùm anh với, nhớ thương… 

    Nhà  sư áo vàng mây vương nhẹ  nhàng nhón chân ra phố.  Cơn mưa tối qua loang lỗ, một cô con gái đứng buồn.  Nhà sư thổi bay cái hồn, bế cô gái qua vũng lội… 

    Từ đó lòng tôi buổi tối nhớ người con gái buổi mai. 


Lê Nhiên Hạo

Nói Ra Ngào Nghẹn 


    Phải chi tôi là chính khách
    Mở lời, triệu triệu người nghe.
    Phải chi tôi còn đánh giặc
    Tiến lên! Đem chiến thắng về!
    Nước Non tôi, giờ, đống rác
    Tôi, phu quét dọn, tuổi tàn
    Chỉ còn hai hàng nước mắt
    Xé lòng ai nhỉ, Việt Nam!
    Nhìn tấm bản đồ, ứa máu
    Tản Đà, từng đã như tôi
    Đất Trời không cho nương náu
    Thôi thì…ước mộng mây trôi!
    Mây trôi về Nam hay Bắc?
    Mây trôi về Đông, về Đoài!
    Lộ trình ôi chao bước ngoặt
    Lạc Long Quân hỡi Lạc Loài!
    Một nước: Minh Châu Đông Á
    Mà sao Nhược Tiểu, mà sao?
    Đại Cồ Việt là nhánh lá
    Phất phơ theo bóng Cờ Lau?
    Tôi từng đứng trên bục giảng
    Nghẹn ngào nói với các em
    “Tội nghiệp Tiền Nhân Cố Gắng
    Các Nhà Viết Sử Lãng Quên!”
    Ai hơn một Trần Quốc Toản
    Bóp cam nát Điện Diên Hồng?
    Ai kia hô vang Quyết Đánh?
    Ai kìa về đắp chăn bông?
    Nước Non gọi là Núi Sông
    Núi Sông rồi thành tro bụi
    Chúng ta là loài Dế Nhũi
    Lách bờ lách bụi, lang thang!
    Hỡi ơi Cái Nhục Việt Nam
    Đó, lời Cha Ngô Quang Kiệt!
    Đi đâu cũng vào ngõ hẹp
    Đi đâu cũng nép mình đi!
    Tôi biết tôi Chẳng-Là-Gì
    Thôi nhé! Bài Thơ-Này-Bỏ!
    Má ơi! Sao con không nhỏ
    Nép mình vú Mẹ như xưa…






© Cập nhật theo nguyên bản tác giả gởi từ Hoa Kỳ ngày 19.05.2010.