Thơ Thẩn Ngày Mưa

    Trời hết sương rồi. Mưa, đang mưa.
    Em ơi buồn quá! Nói không vừa.
    Em xa chi lắm cho anh nhớ
    Anh ở cùng mưa, lạnh quá Thơ!

    Anh ở cùng mưa, không với em
    Trời xui chi thế, nợ là duyên?
    Vô duyên ai khiến xui kỳ ngộ?
    Mà ngộ là thương? Nhớ! Chẳng quên!

    Sài Gòn lấp lánh đèn xanh đỏ
    Và…Mỹ Tho, đèn tỏ, đèn lu
    Anh nhắc ca dao, buồn muốn khóc
    Người thương nguời tủi nhục Thiên Thu!

    Hồi anh Cải Tạo nằm nghe kẻng
    Nghe trái tim từng mảnh vỡ tung
    Dậy! Dậy! Xếp chăn và cuốn chiếu
    Mưa to là nhỏ, cứ lên rừng!

    Cây súng AK lên đạn sẵn
    Đường đi lầy lội…cũng đường đi
    Không thương không nhớ gì ai nữa
    Không hẹn hò ai một buổi về…

    Hồi đó, bây giờ, mưa trút xuống
    Buồn lên không nổi tiếng thơ trầm…
    Em ơi, Thơ cũng là tâm sự
    Đôi lúc cũng lời Thăm Hỏi Thăm.

    Em ngủ ngoan nha! Anh ngửa mặt
    Cho mưa đầy mắt. Nhớ về em
    Về Sài Gòn với me rơi lá
    Mỗi lá me…lời của trái tim!

    Anh nhớ thương em. Thương đứt ruột
    Hôm qua, em bệnh, nay thì sao?
    Đưa tay vuốt trán em không tới
    Mưa giọt nào bay, bay rất cao…

    Em ơi, anh đứng cho mưa ướt
    Ướt sũng lòng anh giữa phố người
    Em có gì, anh lo chẳng được
    Trời ơi “thơ thẩn” chỉ làm…chơi!



Lê Nhiên Hạo

Khai Bút Năm Canh Dần

    Năm nay không khác gì năm ngoái
    Có khác chăng là Thương Nhớ thêm
    Cũng muốn ngồi yên không đối cảnh
    Mà kìa, ai hiện? Giống như Em.

    Người ta khi nhớ thường mơ tưởng
    Thấy những gì đâu rất lạ lùng!

    Nguời ở trong tim mà trước mặt
    Cành hoa vừa nở đón chào Xuân…

    Năm nay, giấy mở, lòng khai bút
    Câu được câu chăng, ý nghẹn ngào
    Một sáng tinh sương chim mới hót
    Buổi chiều chuông rụng mấy chùm sao!

    Em à, năm ngoái năm nay, mấy?
    Lặng lẽ anh nhìn bong bóng mưa
    Em đếm giùm coi niềm với nỗi
    Vì sao không thiếu, tại sao thừa?

    Em à, con mắt đâu cần nước
    Mà nước từ đâu trong mắt tuôn?
    Em biết tại sao anh nói thế
    Tại sao không nói tự dưng buồn?

    Năm nay không khác gì năm ngoái
    Vẫn mấy cành mai nở trước nhà
    Con én mới bay, tha cọng rác
    Về đâu làm tổ, cuối trời xa?



Trần Vấn Lệ

Vặt Chữ Làm Thơ

    Em bưng ly nước thật đầy. Em không uống để nhìn ngày đang vơi! Con cá trong nước, nó bơi, nó buồn, khóc, chắc lúc trời mưa sa? Anh à trong cõi người ta, có ai cầm được đóa hoa không tàn? Chúng mình không có thời gian, có chăng mai mốt cỏ vàng cỏ xanh. Nghĩa trang có một chỗ dành cho ai nằm đó ngước nhìn trời cao…

    Em bưng ly nước nghẹn ngào, uống anh mà được chiến bào chắc khô? Bao nhiêu người Lính không mồ, nước đây xin tạ sông hồ Nước Non! Người ta đi, sống, để còn, hay là để mất cái hồn Núi Sông? Bao năm nước chảy xuôi dòng, ai mơ lên Bắc xuống Đông một ngày? Em bưng ly nước thật đầy, uống đi có cạn lòng này xót xa?

    Em bưng ly nước thôi mà, ngửi hương thơm của vị trà, em thơm! Để dành anh chút hoa hương nhớ nhung ngọn thác trên Trường Sơn xưa. Hỡi ơi một bức dư đồ, ông cha mua sắm, bây giờ tả tơi…Em bưng ly nước ngậm ngùi, uống anh mà được lòng vui không ngờ!

    Buồn buồn ngồi vặt câu thơ, con sông bất chợt con đò đi ngang…


Trần Trung Tá

Mỗi Ngày Một Đóa Hoa

    Em ơi vườn nở đóa Bình Minh, anh hái cho em, nhé: “tặng Mình”. Em mở mắt ra, đừng nhắm nữa để nhìn hoa, nói: “Em thương Anh!”.

    Ôi chao từng sáng, từng mai sáng, anh thủy chung lòng em-quý-yêu. Nếu có một mai là buổi tối, thương nhau mình nghĩ: “Mới Ban Chiều”.

    Là ngày đang mở, ngày chưa khép. Anh, trái tim này: một Đóa Hoa! Có thể sáng mưa, hoa chẳng có. Có khi Đông giá, biết đâu mà…

    Trái tim anh mãi Hoa-Tâm-Sự, anh nói cùng em Lời-Dấu-Yêu. Anh cúi hôn môi em chúm chím, là hoa, thương lắm, nói chi nhiều?

    Em ơi vườn nở đóa Bình Minh, anh hái cho em, nhé: “tặng Mình”. Hãy mở vòng tay ra đón nhận, nói thầm cũng được: “Em Yêu Anh!”

    Dám lắm một mai trời đất khác, chúng ta đi lạc Cõi Thiên Đàng. Chúng ta đi tới Bình Minh Mới, lặng lẽ đứng nhìn xuống Thế Gian.

Trần Vấn Lệ

Vì Em Muôn Thuở

    Có lúc buồn hiu đứng ngó trời, thấy buồn hiu những đám mây trôi. Mây trôi. Gió thổi. Người sao đứng? Cây một hàng cây. Đứng ngậm ngùi.

    Mùa Đông. Buồn bã. Cây trơ trụi. Nguời áo dày mo. Đứng lạnh run. Thời tiết đổi thay. Ngày tháng đổi. Nhớ thương không đổi. Nói sao cùng?

    Em ơi, không có gì thay đổi là tiếng lòng anh nói với em! Hôm trước, ngang đây anh đứng lại, gặp em chi vậy, một người dưng!

    Người dưng khác họ hay cùng họ, ai biết gì ai, chuyện giữa đường. Không lẽ Hữu Duyên Thiên Lý ngộ? Vô duyên, ai viết chữ Vô Thường?

    Hai chữ Vô Thường là Không Thường? Là Vô Duyên gặp để rồi mong? Thương nhau chín Nhớ hay Mười Nhớ chỉ một dư âm: Một Tiếng Lòng!

    “Hỡi ơi chí lớn trong thiên hạ gom lại không đầy mắt mỹ nhân!”. Phạm Thái ngày xưa từng nói thế. Giờ đây, anh nói, thế, bao lần?

    Em nghe…Em có nghiêng đầu tóc, em có che môi giấu nụ cười? Đáng kiếp! Tương Tư không dễ nhé! Giai Nhân Tái Đắc…bóng mây trôi!

    Có lúc buồn hiu, tôi ngó sông. Con sông nước chảy. Nước mênh mông. Tôi là hạt bụi tan trong nước, em thấy gì không? Em thấy không?

    Chuông Chùa đâu đó đang vang vọng. Những kẻ Thiên Thu đổi chỗ nằm? Tôi đứng lặng yên rồi quỵ xuống vì em muôn thuở Một Giai Nhân!


Lê Bặc Liêu


Hứng Giùm Anh Hỡi Em Yêu Quý

    Chiều nay không biết mưa hay nắng mà nắng hay mưa, chuyện cũng thường…Nỗi khổ lòng nhau không rứt được: Người Xa Người Để Nhớ Thêm Thương!

    Người-xa-người, ôi! Xa quá xa. Người đi muôn dặm, người quê nhà. Đầu non góc biển, câu trong sách, sách mỗi trang là một thiết tha!

    Lòng có buồn nên nói vẩn vơ. Nói cho chiều nắng tiếp chiều mưa. Trời không mưa, nắng, lòng mưa nắng, một thoáng bâng khuâng nghĩ chẳng thừa!

    Em ạ, thơ anh đâu có đổi, một lời gì đó ở chiêm bao. Em buồn tênh mắt xanh màu lá, không nắng không mưa lệ cũng trào…

    Em ạ, thơ anh, thơ ướt đẵm, khăn điều khăn tím vắt lên vai. Chiều phơ phất gió, khăn phơ phất, một dãy cây nghiêng bóng ngã dài…

    Nhiều lúc muốn thơ còn một chữ, chữ Buồn, Vui, Nhớ, Giận, Yêu, Thương. Chữ gì cũng được, đừng hai chữ. Một chữ Em thôi, muốn mãi còn…

    Nhớ quá em à, anh nhớ quá. Tội gì Trời bắt chúng ta xa? Đầu Non Góc Biển, câu trong sách, không lẽ là câu mới thốt ra?

    Chiều nay không biết mưa hay nắng. Mà nắng hay mưa, bệnh của Trời. Em ở Sài Gòn, tay hãy ngửa, hứng giùm anh nhé, lá me rơi…


Trần Vấn Lệ


Ôi Những Con Sông

    Ôi những con sông cũng thở dài: Nước nguồn đổ xuống rữa chân ai? Nhà cao bóng rọi mây trôi nổi, Không lẽ đời đang thật đổi thay?

    Ôi những con sông xé dạ rừng, nối dài khúc ruột để rưng rưng? Tưởng đem hơi thở về cho bậu, ai biết lòng sông đã đoạn trường!

    Ôi những con sông mất bóng thuyền. Câu hò mái đẫy bỗng vô duyên. Người con gái khóc ôm trăng vỡ, Huế một thời thôi nhé lãng quên!

    Ôi những con sông mướt chỗ ngồi. Hỡi ai nhớ chín để thương mười, cành tre từ bữa tay không níu, gió bấc vì sao thổi lá rơi?

    Ôi những con sông đẵm lệ tràn bao nhiêu cơn lũ nước mênh mang, bao nhiêu thương nhớ và ai oán hãy kéo về xanh ngắt đại dương…

    Ôi những con sông thiếp ngậm ngùi vầng trăng ai cắn nửa chia đôi? Nhà cao soi bóng nào ai vớt…từ bữa chàng như mây trắng trôi…


Nguyễn Tân Trãi


Một Bài Thơ Tình

    Sáng nay im ắng. Trời không gió. Thành phố mù sương. Trắng toát sương. Anh mỏi chân tìm, hoa chẳng nở, bình minh không có tặng em thương!

    Bình minh không có, lòng anh có một mặt trời anh giấu ở tim. Tại sao không gửi cho em nhỉ? Em ngủ thêm nhờ tiếng đập êm!

    Em nghiêng qua một nửa vòng trăng. Em của anh thơm ngát chỗ nằm. Anh đứng thật lâu ngày ở Mỹ, yêu em mãi mãi đến ngàn năm!

    Anh nói như anh, một tín đồ, buổi mai nào đó trước Nhà Thờ chắp tay xin Chúa cho anh giữ trọn vẹn lòng anh, em ước mơ…

    Sáng nay không phải sáng cuối tuần. Vẫn rất bình thường, chuông vẫn ngân. Trên cao, chuông xé màn sương trắng, chuông chuyển tình anh khắp thế gian!

    Chuông chuyển giùm anh lời chúc đẹp: Em ơi hãy ngủ, ngủ ngon nha! Quê mình anh biết trời đang tối, anh cũng biết mình ở rất xa…

    Một chữ Xa thôi, lòng đã tái. Viết thêm chữ Xót, buồn ôi buồn. Tại em ứa lệ chiều qua, đó, mà mắt anh mù sương đẵm sương!


Trần Trung Tá


Một Khi Nào Đó Trong Thơ

    Nửa đêm nghe gió thở dài. Nghe mưa rắc hạt. Nghe hoài...mấy đêm. Mùa Đông lạnh cuốn trong mền, kệ mưa với gió ngoài thềm thở than. Ở đây không phải Việt Nam, chẳng lo rét mướt, chẳng màng chó tru. Cuối con hẽm chẳng tù mù. Bình yên hết muốn trả thù...ngày xưa! Nửa đêm, chưa ngủ, chưa mơ, cái kim trên mặt đồng hồ cứ đi. Trở lưng vẫn cứ nằm lì, nửa vòng trái đất chửa gì xa xôi! Mùa Đông, buồn tự đất trời, có buồn trong cả lòng người, tự nhiên! Mai, nghe chim sẻ hót chuyền, nếu mà Xuân đến là duyên bất ngờ...

    Một khi nào đó trong Thơ của tôi bất chợt như đò còn neo: người đưa không động mái chèo, người đi không có ai kêu muộn màng. Nửa đêm nào đó trăng vàng rớt trong chén rượu rồi tan lạnh lùng. Mùa Đông gió thổi qua đồng, em ơi thương mãi mưa rừng Ban Mê...

    Lạ ơi tôi vẫn nhớ về khi mưa với gió tư bề lâm thâm!


Trần Vấn Lệ


Mai Kia Tôi Chết

    Bằng hữu của tôi còn mấy đứa, một mai tôi chết cũng không sao! Chúng sinh tỉ tỉ loài chen chúc, tro bụi rồi bay tới chỗ nào?

    Tới chỗ ngước lên Nhan Thánh Chúa hưởng đời Hạnh Phúc hết ưu tư? Những hồi chuông rụng trên thành phố, những cánh đồng hoang cứ lặng lờ!

    Tôi sẽ chết như người Lính cũ, chôn bờ chôn bụi chốn sơn lâm, biển dâu đã khiến tôi quên họ, không có lúc nào đi viếng thăm!

    Tôi thường ra nghĩa trang thành phố, đứng rất lâu nhìn những mộ bia, này kẻ nổi danh, người đạo hạnh, thấy mình mãi mãi đứa nhà quê!

    Giáo đường được dựng trong thành phố. Chùa miếu nguy nga ở thị thành. Chuông mõ rộn vang chiều với sớm, đôi khi giòn giã giữa đêm thanh!

    Những người Lính cũ tôi “vô cảm”, chỉ gió vi vu một góc rừng, có thể sau nhiều cơn nước lũ, xương tàn chắc đã lạc ra sông?

    Bà con tôi cũng là “vô cảm”, chỉ gió vi vu chốn bụi bờ, trước những công trình che lấp hết, nào ai thơ thẩn thả vần thơ!

    Bằng hữu nghe tôi nói chuyện đời, chán phèo, xúi giục: dậy, đi chơi! Chơi mô chừ nhỉ? Vào đây nhậu! Còn tỉnh thì nhìn mây trắng trôi...

    Lật trang Kinh Thánh, tôi thầm đọc: “Con cáo, con chim, có chỗ về, là hang là tổ, người không có cái gối đầu.” Thôi! Đứng dậy đi! (*).

    Sống hết trăm năm đời hiếm lắm (bảy mươi tuổi đã cổ lai hy!). Trẻ sao già vậy, vui gì đó. Sống thế thì đâu có thú gì!

    Nhiều lúc đi ra trước ngõ nhà, đợi chờ, như thể ngóng người xa...Bạn bè mới đó mà xuôi, ngược; thôi, thở dài thôi! Ta với ta!

    Vỗ tay, còn đủ hai tay, vỗ; mình, mỗi mình nghe, cũng ngậm ngùi! Đến lúc vỗ đùi nghe chát chát, bài thơ bí vận giống hoa rơi...

    Hoa rơi là lúc mùa Xuân tận, là lúc Trời kêu dạ với ai? Ôi bạn ôi bè không đếm nữa, một người không có, có chi hai?

    Chiều ở nghĩa trang, chiều nghĩa trang, tôi nhai cọng cỏ, nói mơ màng: Mai kia mình chết nằm đây nhỉ, người lạ thương tình đốt nén nhang?
(*) Lu-ca 9, 10 57. Đang khi đi đường, có kẻ thưa Ngài rằng: “Ngài đi đâu tôi sẽ theo đó.”
58: Jêsus đáp rằng: “Cáo có hang, chim trời có tổ, song Con người không có chỗ gối đầu”.
(And itJesus came to pass, that, as they went in the way, a certain man said unto him, Lord, I will follow thee whitherso-ever thou goest.
And Jesus said unto him, Foxes have holes, and birds of the air have nest; but the Son of man hath not where to lay his head.)


Trần Vấn Lệ


Uống Tới Chiều

    Mừng Xuân
    Không thiếp.
    Gửi e.mail
    Bạn nhận, thương nha! Cám cảnh nghèo!
    Hai chữ
    Viết chơi. Ngồi ngắm mãi
    Con mèo nằm cạnh mắt trong veo!
    Nhìn trong mắt nó: Xuân trời đất
    Hai chữ thấy còn một chữ Yêu!
    Mới biết trái tim chưa đến nỗi
    Lạnh tanh để đắp mảnh khăn điều!
    Nói chi như thể Ca Dao vậy?
    Thử đứng lên
    Rồi bước có xiêu?
    Hai thập niên, đời: thân khách trọ
    Một câu chúc, Tết: mộng phiêu phiêu

    Rót thêm cốc rượu
    Mời ai nhỉ
    Có lẽ mình ta
    Uống tới chiều!


    Trần Trung Tá


Chiếc Lược Là Thơ

    Bảy giờ ở Los trời chưa sáng thì ở Sài Gòn sắp nửa đêm! Trái đất nửa vòng quay tic tac, trái tim thì đập một Tình Em!

    Sáng nay, anh mở bài thơ vậy. Buồn chứ, thưa em, biển với trời, anh ở chân mây em góc núi. Đường xa thăm thẳm, đúng xa xôi!

    Muốn nói gì nhau…thì điện thoại, thì internet, đều hư vô! Lòng mơ ước mãi bàn tay nắm…mà vẫn còn nguyên tiếng hẹn hò!

    Còn nhớ thương nhau còn tất cả. Quên đi một chút sẽ quên nhiều. Nghĩ em vuốt tóc xoa ngày tháng, anh lối đi - về cái bóng theo!

    Mỗi người một bóng, bóng trăng ơi! Mãi mãi tình yêu Nguyệt Sáng Ngời. Câu nguyện Minh Sơn và Thệ Hải, vẫn còn nồng ấm ở trên môi!

    Anh tả em nghe, đó, nỗi niềm, ban ngày lấy cớ nói ban đêm. Lát em đi ngủ, anh canh giấc, chiếc lược là Thơ, chải tóc em…


Trần Vấn Lệ


Vân Tưởng Y Thường Hoa Tưởng Dung

    Tôi đi hái đóa phù dung
    tặng cho em mặt trời hồng sáng nay…

    Con chim vừa hót đã bay
    về phương em đó, một ngày thật vui! Chúc nhau dẫu chỉ một lời
    cũng nghe ngọt lịm một trời bình minh!

    Sáng nay, tôi, sáng, một mình
    nhớ em tôi cúi xuống nhìn bóng tôi…

    Khi buồn tôi vẫn có đôi
    khi vui không biết em ngồi ở đâu?

    Em à, câu đó nửa câu
    hỡi ơi nắng muốn bạc màu phù dung!

    Bao nhiêu Thơ - một Tiếng Lòng
    em nghe rồi ngó ngày long lanh kìa…

    Phù dung mấy cánh mình chia
    mà hương nhụy vẫn không lìa, phải không?

    Tưởng đây là Mặt Trời Hồng
    tưởng đây là lúc Anh Bồng Em Hôn!


Lê N. Khái


Chuyện Hồi Khuya

    Hồi khuya, em biết chuyện gì không? Rất tự nhiên mà trời nổi dông. Gió quật cành Nam xiêu ngã Bắc. Mưa từ Tây tạt đến thềm Đông.

    Cuối năm ở Mỳ, vùng anh ở, không một năm nào không có mưa. Mưa ít vẫn buồn. Mưa rả rích. Mưa nhiều thêm bão, nát lòng Thơ!

    Hồi khuya, điện thoai anh tinh tíc. Mở nắp ra nhìn: Em nhắn tin – em mệt anh à, em muốn bệnh. Một câu ngắn gọn, biết bao tình!

    Lần đầu, anh đuợc em tin cậy. Em chẳng nhờ chi, chỉ báo thôi. Em muốn tựa đầu lên gối ngủ, tựa đầu đâu cũng thấy đơn côi!

    Anh không làm được điều chi cả. Anh ở xa em nửa địa cầu! Cuối biển đầu non còn tưởng tượng, còn nhìn mây trắng thấy bên nhau…

    Nửa địa cầu ngăn bao núi sông! Bây giờ không có những hầm chông, cầm sương từng giọt mà rưng rức hà huống chi mưa đổ xuống lòng!

    Hồi khuya, Trời ạ con đau đớn, cúi lậy Trời thương khắp thế gian có một người đau trong quạnh quẽ, nhớ người xa lắm nói như than…

    Em mệt anh à em muốn bệnh…Bệnh rồi, còn muốn, muốn chi thêm? Biết anh ngàn dặm xa hun hút…vẫn muốn anh ngồi bên cạnh em!

    Hồi khuya, em ạ, mưa và bão, nước mắt anh tràn theo gió mưa…Nói để em thương, đừng bệnh nữa. Mà đừng, vẫn chỉ…nói cho qua!






© Cập nhật theo nguyên bản tác giả gởi từ Hoa Kỳ ngày 17.03.2010.
. Trích đăng lại vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com