Thi tập Cho tình - Cho Đời và Cho Ta



















EM TRẢ LẠI ANH !


    trả lại anh mái tóc dài hoang dại
    nụ hôn tình ẩn giấu giữa bờ môi
    trả lại hết- những gì anh đã mất !
    bởi từ em - vuột mất dấu chân đời!?

    trả lại tôi - một người con xứ biển
    Nha Trang ơi. Sao để mất em rồi ?
    nếu anh được một phút nào linh hiển
    đem em về - vì em của anh thôi !

    trả lại anh – tóc em dài hoang dại
    nụ hôn nào mật ngọt ở bờ môi
    hãy trả lại những gì anh đã mất
    em yêu ơi – anh lạc mất em rồi !?

    cát vẫn trắng – gió vẫn hiền – ru ngủ
    em thì xa hun hút cuối chân mây
    nổi thương nhớ đong làm sao cho đủ;
    em yêu ơi - lệ nhỏ xuống đêm nầy ?

    không phải đâu- có thể là sóng biển
    làm mặn môi - đàn ông khóc bao giờ ?
    ừ thì đi - có ai mà đưa tiễn ?
    chỉ một người - lặng lẽ đứng làm thơ…

CHỜ ĐẾN BAO GIỜ ?


    ta đã ngồi bao nhiêu ngày trên bến,
    đợi em về - và đợi đến bao lâu ?
    từng con tàu đi - từng con tàu đến
    tháng bảy về - trời chưa hết mưa ngâu !

    thì cứ đi - để mình ta ở lại,
    cũng được thôi- ta cô độc quen rồi !
    như dã thú cuộn mình trong củi sắt
    nằm ngây nhìn hoàng hôn lạnh lùng rơi.

    em như khói mong manh qua vách núi
    rồi cũng tan theo cơn gió đại ngàn
    ta sót lại với nửa đời dong ruỗi
    tàn cuộc rồi chỉ hằn dấu chân hoang

    ừ, thì chờ - và chờ cho suốt kiếp ?
    như hẹn hò từ buổi biết xa nhau
    ta trú ngụ trên vòng vây trùng điệp
    nỗi đớn đau – sâu thẳm - đến ngọt ngào ..

    cũng có thể ta quên rồi ước hẹn
    giống như em đã quên mất lối về
    còn lại đó một cuộc tình nguyên vẹn
    ta tưởng mình vừa hết một cơn mê …

TỰ HỎI …


    Em có bao giờ tự hỏi mình chưa ?
    Sẽ quên hết những gì trong kỷ niệm
    Sẽ quên mất những gì từng xao xuyến
    Của một thời hai đứa đã yêu nhau

    Không phải tình đầu nên tình kế qua mau
    Tự lừa dối để lòng đau mãi mãi
    Em đã qua cả cái thời con gái
    Cũng xé lòng khi đò đã sang ngang

    Chuyện tình buồn đời nay đã sang trang
    Sao hạnh phúc tự mình không nắm bắt
    Em tự hứa – nhưng mà em có chắc ?
    Quên được thời mộng mị ở bên nhau ?

    Em về đây – từ trên một đỉnh cao
    Quậy tan tác những hành tinh bé nhỏ
    Rồi em đi – nhìn sau lưng em đó
    Có một người gục ngã gót em qua

    Có một người, nhưng không phải là ta
    Là ai đó, hình như thê thảm lắm !
    Đã trợt ngã trên tình yêu tuyệt vọng
    Cũng dỗ dành thôi hãy gắng đứng lên

    Cũng trấn an thôi hãy cố mà quên
    Người con gái có cái tên Mai Thị
    Tĩnh mộng đi hỡi anh chàng thysỹ
    Hãy nhìn mình đang đứng ở nơi đâu ?

    Đã biết rồi câu biển hoá nương dâu
    Sao nông nỗi đễ mình thành ngu muội
    Không phải đâu- em không hề gian dối
    Chỉ cợt đùa một chút để cho vui ?!

    Ở phương xa giờ em đang mỉm miệng cười,
    Hay hối hận vì đã gieo tang tóc ?
    Hoặc ngạo nghễ hay là em đang khóc ?
    Một cuộc tình tuyệt đẹp bỏ sau lưng ?

ĐÔI MẮT…


    ‘Mắt rất đẹp nên mùa thu khép nắng
    Cho yêu em thăm thẳm lối hoàng hôn’(*)
    Ta yêu em quên hết những giận hờn
    Đôi mắt ấy – đến ta bằng ma quái..

    Sao rất lạ - với nàng ta si dại ?
    Sao bập bùng như lửa thuở liêu trai
    Nỗi đam mê qua cơn lốc trợt dài
    Ta phó mặc – đưa tay nàng trói chặt !

    ‘Mắt rất đẹp nên mùa thu khép nắng’
    Mùa thu buồn chết lặng giữa hoàng hôn
    Thơ như ru – như nhắc nhở trong hồn
    Như định mệnh ta trao nàng nắm giữ

    Yêu hoang dại- yêu bão bùng chưa đủ
    Nâng niu hoài áo lụa mõng em trao
    Một chút bâng khuâng- một chút ngọt ngào
    Như đọng lại hơi ai còn đâu đó..

    Hương quyến rũ em hoà theo hơi gió
    Bay về ta ấm lại mộng ban đầu
    Một năm rồi- một năm nữa sao đâu ?
    Ta chờ đợi, tình yêu là bất tận..

    ‘Mắt rất đẹp nên mùa thu khép nắng’
    Ta yêu nàng – Yêu mãi đến trăm năm..

(*) thơ Hoàng Anh Tuấn

TẠ LỖI …


    Ta giục ngựa suốt đời trên tuấn mã ?
    Bụi giang hồ thắm đẳm nếp tàn y ?
    Xin tạ lỗi với người yêu. Xa lạ
    rồi độc hành với những lối ngựa phi !

    Không là tráng sĩ sao suốt đời múa kiếm ?
    Bầu rượu khô đâu ấm được đêm dài !
    Đời cô quạnh ta một mình một ngựa
    Buồn tàn canh, ai còn nhớ thương ai ?

    Viễn khách ơi, có một người cô độc
    Rượu đâu còn đầy ắp để mà say
    Ở đâu đó có một người muốn khóc
    Hay đang cười, đầy ấm một vòng tay ?

    Ta ngây ngất hương nồng đêm tái ngộ
    Chưa bình minh mà đã đến hoàng hôn
    Áo quá mõng sao che tròn duyên số
    Bóng trăng xưa đã lạc lối trong hồn ?

    Thôi hãy quên, tưởng chừng như xa lạ
    Áo trao nhau giờ chắc đã phai màu ?
    Cũng có thể tim ta thành gỗ đá,
    Nên đâu còn máu đỏ để mà đau ..?!



(*Trích trong tập thơ Thơ Tình Hồ Chí Bửu-NXB/VN-2009)



© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật ngày 01.02.2010 theo nguyên bản của tác giả gởi từ Tây Ninh.