
GỬI THA LA (1)
(trời xa xanh mây trắng nghẹn ngàn hàng)
V.A.K
Em có hẹn qua Trảng Bàng - Dầu Tiếng
Ăn bánh canh, ngồi ngắm khung trời xanh
Ở nơi ấy có một thời chinh chiến
Lửa Napan đốt cháy thịt da mình
Rồi quá bộ về Tha La xóm đạo
Thăm con chiên - người xứ rất dịu hiền
Khi giặc đến gồng mình lên chiến đấu
Chuông giáo đường chiều xuống vọng bình yên
Theo mấy trắng ta bay về Mũi Né
Vũ Anh Khanh hồn vi vút đồi dương
Những đụn cát đỏ au tình Thi sỹ
Hận Đồ Bàn nhức nhối mộng Tây Sơn
Ơi Tha La, xóm Dừa em có nhớ?
- Mấy mươi năm ly khách biệt phương trời
Mấy mươi năm vầng trăng nào có ngủ
Đợi người về ... tóc bạc giãi trăng soi.
Thôi, lỡ hẹn... rực trời hoa gạo đỏ
Con suối xanh chảy tưới mát rừng xanh
Bông trang tô đẹp người áo trắng
Để hồn vương vấn mộng hồn quanh.
(1) xóm đạo Tha La ở xã An Hòa, huyện Trảng Bàng tỉnh Tây Ninh, nổi tiếng qua bài thơ của Vũ Anh Khanh (1928-1956) quê ở Mũi Né (Phan Thiết)
NHỚ DI LINH
(tặng Trần Thiện Hiệp)
Di Linh những dải đồng sương phủ
Cánh mây đậu trắng nẻo ven rừng
Đồi chè xanh ngát vùng đất đỏ
Mắt ai nhìn cháy bỏng phía sau lưng?
Ai nhớ thương ai đôi mắt ấy?
Một gánh trần ai quẩy xuống ngàn
Bảy mươi Thơ rót chùm mật ngữ
Mai già trổ lá ngỡ hồi xuân
Di Linh đi biệt - đày viễn xứ
Lấp lóa tình mây ngả xế chiều
Lối sỏi đi về trong trí nhớ
Cổng rào gió lộng bạt hồn yêu.
© tải đăng ngày 18.10.2009 theo nguyên bản của tác giả gửi từ Hà Nội.
. TÁC PHẨM CỦA NHÀ THƠ NGUYỄN KHÔI CHỈ ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TRÊN NEWVIETART.COM Ở HẢI NGOẠI .
. VUI LÒNG GHI RÕ NGUỒN NEWVIETART.COM KHI TRÍCH ĐĂNG LẠI .
|