TIM SẦU




          gửi Đặng Ngọc Oanh

    Tin em tự tử là giờ anh nằm bệnh
    tim sầu chóang váng, mắt nhìn sâu
    vực thẳm – loài người - ai chôn sầu em bằng thuốc ngủ?
    thế ra từ ngày em lấy chồng, hạnh phúc chưa no?
    Con gái em ai nuôi?
    nếu em bỏ mình trong mộ tối ? để rồi đêm ấy, cơn sốt anh lên độ 40
    mồ hôi không toát lên da – mầu xám bệch
    như thân rêu nằm lạnh
    đắp chăn lảm gì khi hai đưa cùng sầu ! hình hài em liệu tan biến mang theo ? ấu sầu đánh bạo viết thư
    tự mình ra bưu điện bỏ
    nhà em số lẻ nhiều” suyệt” tìm sao cho đến
    gặp ?
    anh chờ
    cơn bệnh cũng tan theo
    tình yêu đầu – khi hai đưa hôn nhau
    ngày đầu tóc xanh mái
    đời chưa sầu
    anh cảm thấy lạnh môi
    nụ hôn đầu
    hai nghìn bảy trăm ngày
    sau khi em tự tử
    nhớ ngà đầu hai đứa gặp nhau
    môi em tái nhợt
    bàn tay em nứt rạn xanh rêu
    anh chải đầu
    em khóc
    dang tay ôm anh lại
    mà làm sao hai đứa nối lại nụ hôn đầu?
    Áo em mầu trắng chữa vết thương đời
    tất khỏi
    mà thương tích lòng mình
    thì xóa mãi không tan !
    cả tình yêu đầu
    có ai dang tay chứng giám ?
    thật rồi
    tim sầu hai đứa sẵn vết sâu ngăn ?




trong Nếu Anh Có Em Làm Vợ
(bản tái bản/Nxb Văn học, HàNội 1996).


© tác giả giữ bản quyền.
. Đăng ngày 30-07-2009 trên newvietart.com theo nguyên bản của tác giả từ Sài Gòn .
. Xin vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com khi đăng tải lại