THĂM NHÀ


mấy năm mới ghé được nhà
mừng mừng tủi tủi lệ òa đẫm mi
cha đi biệt xứ chưa về
mẹ già nứt gót chân quê áo nhàu

cửa nhà trống hoác trước sau
bữa cơm nhếch nhác rổ rau dĩa cà
quặn lòng xót mẹ thương cha
hành trang rỗng tuếch chẳng quà cho em

tố hoa xoài (*) thốc qua thềm
ngẫm xưa sau buốt trái tim oại oằn
ngoài khuya bàng bạc màu trăng
mênh mang một cõi vô cùng thời gian

vô tình tay chạm tiếng đàn
tuổi thơ nào chợt về ngang mái đời
thương sao dáng nhỏ mẹ ngồi
nghiêng nghiêng búi tóc trông vời chân mây!...

tháp chàm 1979

* một loại gió vào mùa hoa xoài
khoảng tháng giêng ở tháp chàm rất lạnh.

NGỰA HOANG


ngựa hoang ruổi vó đăng trình
bụi hồng lãng đãng nhẹ tênh gánh đời
còn dài nửa cộc rong chơi
quan san nghìn dặm một trời cỏ thơm
ngày sau vẹt gót bạc bờm
ngoảnh về tàu cũ ngoác mồm hí vang...

HƯƠNG QUỲNH


nửa đêm hoa quỳnh nở
gửi chút hương cho đời
nửa đêm em làm vợ
sưởi chút ấm cho tôi

sáng ra hương tan mất
sáng ra tình pha phôi
đời người hư hay thật
thoáng huơng em đâu rồi!?

NƯỚC MẮT EM


trời phú riêng em hai hồ lệ
một cho đời và một cho tôi
trải trăm cay đắng ngàn dâu bể
gọp lại đong tràn mấy biển khơi...

DƯỚI HIÊN MƯA


nhỏ trú mưa ta cũng trú đời
tình cờ hiên phố đứng song đôi
cơn mưa cắc cớ lay phay mãi
sợi vắn sợi dài vương mắt ai

mắt rợp mi cong khép ánh nhìn
cánh môi mòng mọng hững hờ duyên
xinh xinh chiếc cặp che tầm ngực
trắng muốt bàn tay đôi ngó sen

ta muốn làm quen mãi đắn đo
bao nhiêu ngôn ngữ của nhà thơ
chợt quên chợt nhớ tan thành khói
mưa tạnh bao giờ đứng ngẩn ngơ

làm như nhỏ cũng hiểu hơi hơi
khe khẽ chào nhau thoáng nét cười
tiếng guốc xa dần sau góc phố
quanh đây còn đọng chút hương rơi

chiều nay xớ rớ ngóng chiều xưa
mái phố lưa thưa phượng chớm mùa
nhừa nhựa tiếng ve chùng nỗi nhớ
mình ta côi cút dưới hiên mưa...


© tác giả giữ bản quyền.
. đăng tải theo nguyên bản của tác giả gởi từ Sài Gòn ngày 09.07.2009.