Tranh của Patricia Morris























VƯƠNG TÂN

GIANG HỒ CA 2

Ta lại tìm ta nơi đáy cốc
Rượu cạn đêm vơi trăng lại khuất
Ta lại tìm ta trong ký ức
Cuộc đời lịch sử đêm lạnh buốt
Đời ta mấy lần qua cõi chết
Và đã mấy lần say không đẹp
Ta còn lại gì bình rượu chót
Đời cứ trôi và ta cứ đi
Rượu còn uống nữa say ngại gì
Gõ chén mà hát sống như chết
Nhớ nụ cười ai mối tình si
Nhớ nụ cười ai lại bước đi
Ngất ngưởng lạc đà thân lữ khách
Ngất ngưởng rượu say áo vắt vai
Ngất ngưởng văng tục cho hả rượu
Ngất ngưởng về nhà ôm măt khóc
Thân trai tủi quá buồn muốn chết
Và lại nằm mơ chửi vung vít
Và lại làm thơ ngâm vang trời
Và lại sầu đời tìm thần chết
Chỉ mặt văng tục cươi ha hả
‘’ta với nhà ngươi cạn chén đi
Ai đươc ai mất có hề gì?
Nghìn năm nốc rượu vào say hết
Thần chết và ta đâu khác chi’’
Uống đi bình chót lăn ra ngủ
Mộng nào cũng đẹp hơn người đó’
Rượu nữa đất trời sẽ ngả nghiêng’
Cụng ly sẽ biết đời không vậy
Rượu vào ăn nói buông tuồng hết
Bản chất ta ngươi đâu khác nhau
Rượu say cười khóc so hơn thiệt
Ta với nhà ngươi lũ chó chết
Lảm nhảm những điều thua văng tục
Uống cạn đi rồi ôm nhau khóc
Uống cạn đi rồi mai lại say
Uống cạn ly rồi bình sẽ hết
Uống hết đi rồi bất cần ai’’








© tác giả giữ bản quyền.
. đăng tải theo nguyên bản của tác giả gởi từ Sài Gòn ngày 26.06.2009.
. Đăng lại xin vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com .