ĐƠN CÔI KHÚC 2



gửi Hồ Hán Sơn & Quách Thoại

    Chiếc xe đạp không phanh
    gác-đờ-bu không vành
    gác-đờ-xen nhìn xích
    lơ-vê quần xen ngang
    lốp xe đến bảo sanh bệnh viện .
    Tôi muốn định nghĩa
    chiếc xe đạp cô đơn
    quay tròn hai mươi bốn tiếng
    trên khắp vỉa hè đại lộ đô thánh
    khi dưỡng sức
    chiếc xe cài đôi bánh .
    Tôi muốn định nghĩa cuộc đời người cách mệnh
    có lòng thành yêu nước đấu tranh
    lúc còn sống
    nằm quanh trong nhầy nhụa
    lúc thành công
    hai miệng cài đôi bánh .
    Tôi muốn định nghĩa cuộc đời văn nghệ
    là chiếc xe đạp
    quay theo trục thời gian
    trong thành phố - dù đường nhựa
    chưa bao giờ được ngơi nghỉ
    hoặc băng qua khắp đường lầy lội, ngõ hẹp
    xuống dốc không phanh , lên dốc sức người không hơi thở
    dưỡng sức phút giây cùm kẹp
    sống chỉ là xe đạp quay nhanh
    chết chiếc xe chờ dưỡng sức.
    Tôi xác định; cuối đời xe đạp
    người chủ chốt
    phương tiện chiếc xe
    không ta thán , cả khi bần hàn cùng cực
    không ngơi nghỉ
    cả lúc khải hoàn môn đưa đón .
    Tôi kết luận; người chủ
    chiếc xe đạp
    thành công, thất bại,
    đời vẫn cô đơn
    anh thấy đúng không?
    Hồ Hán Sơn thành công
    người người đưa đón
    ô tô thay xe đạp
    như triệu phú Nguyễn Văn Đức bần cùng
    đến triệu phú
    đầu tiên chiếc xe đạp
    thành danh
    Hồ Hán Sơn quên xe hai bánh
    lúc Nguyễn Văn Đức triệu phú
    xe đạp cho người lao động .
    (………..)
    Quách Thoại sinh thời nghèo đói
    không cả chiếc xe, dù xe đạp
    chết đi
    chúng hô thiên tài
    lăn ra mả khóc
    bọn trẻ choai choai
    làm người lớn
    nấu cơm
    đưa võng búp bê
    tiễn đám… Anh chết
    thiên tài mai một
    khi anh sống miệng đói, hàm khát
    ngửa tay gầy guộc xin ăn
    bạn bè trí thức lưu manh
    bọn làm văn thơ đạo đức giả
    than van
    một đồng bạc nào tao còn có?
    khuất anh
    chúng chỉ tay xích lô đạp
    dancing Đại Kim Đô, Mỹ Phụng
    giờ phút cuối
    ân nhân Quách Thoại
    Nguyễn Văn Lộc – đi cầm đồ
    anh có tiền hai bánh .
    Tôi mua kinh nghiệm máu xương
    cuộc đời Hồ Hán Sơn
    giờ phút cuối cùng
    vạch quần đái bọng
    góc đường Richaud Hai bà Trưng
    ta chán cường hào tư bản
    mại bản lưu manh
    tá tướng
    Cao Đài
    Phục quốc hội
    Hồ Hán Sơn quay lại
    cuộc đời
    giá còn xe đạp hai bánh…
    Tôi muốn nói với anh
    người hôm nay
    ngày mai
    đừng quên xe hai bánh
    đừng bao giờ
    để bọn tư sản mại bản lưu manh
    án ngữ.
    Tôi muốn nói với anh
    chúng khai từ
    anh tài giỏi
    đẹp trai
    dũng mãnh, ngang tàng
    lấp sông
    vá biển
    tạo thiên lập địa
    đói van nài
    chúng cưới
    khen
    anh chết đi
    mất một thiên tài
    thiên tài
    thiên tài ! anh chết đi
    non sông tê tái …
    Anh đói khát
    chết
    không quan tài
    anh
    phương tiện
    tay sai
    chiếc xe đạp
    hai bánh
    quân tốt đen
    cờ bí
    quay nhanh

    chiếc xe đạp không phanh
    gác-đờ-bu không vành
    gác-đờ xen nhìn xích
    lơ vê quần xen ngang
    lốp xe đến bảo sanh bệnh viện .
    Tôi muốn nói với anh
    tôi đã là
    chiếc xe đạp quay nhanh
    không vành
    không bánh
    gác-đờ-bu, đờ xen
    bậc thang
    trung thành
    chúng leo
    lầu thứ sáu

    chiếc xe đạp nghỉ ngơi
    nằm đợi
    miệng bị then cài .
    Hãy mỉm cưới kết luận
    người làm thơ
    chiếc xe đạp quay nhanh
    không vành
    không bánh
    gác đờ bu, đờ xen..
    con người
    chiếc xe đạp
    phương tiện
    sự tồn tại
    cô độc
    then cài họng
    hãy cườii
    trước khi nhắm mắt
    xã hội vĩnh cửu
    nhân loại tiến hóa
    vần xoay
    chiếc xe đạp
    anh hùng
    cái thế
    ai phục hồi quyền chức ?
    Phút tàn tạ
    bãi tha ma
    cô độc
    chiếc xe đạp
    cà tàng
    vất vưởng …



đây là bản hoàn chỉnh (TP chú thích, 2009)..

*đoạn thơ không có trong Nếu anh có em làm vợ (bản tái bản/Nxb Văn học, HàNội 1996).

Lời tác giả:

Cuối thập niên 60 ở Saigon – hai tên bạn tôi vắng mặt trên cõi đời – một tên làm thơ bị bệnh lao qua đời tức tưởi ở tuổi 28 ( Quách Thoại 1929-1957 ). Sinh thời Thoại thường lang thang trên vỉa hè đướng Lê Lợi, tạt quán Kim Sơn - nơi có đứa đưa gái –Nguyễn văn Lộc - mang chiếc đồng hồ từ tay Nguyễn Thanh Chiểu đưa ( Chiểu lấy trộm đồng hồ vàng của anh vợ ( Lê Khải Hải ) đi cầm đồ để Thoại có tiền ăn. Sau Thoại chết ở Nhà thương lao Hồng Bàng ( Chơ lớn) sinh viên Y khoa mổ xác thực tập, dầu có anh ruột làm báo ở Saigon, Thoại cũng không nương cậy, kể cả bạn văn thơ trong S.T chẳng giúp gì cho Thoại thì phải ! Khi cuốn Hàn Mặc Tử & Quách Thoại, nhà thơ siêu thoát xuất bản ( Tủ sách Đại Nam văn hiến, Saigon 1960), anh ruột Thoại viết trên nhật báo Tự Do đòi kiện tôi đã báng bổ cái chết của Thoại ( ý nói chết vô thừa nhận, xác giao sinh viên Y khoa mổ thực tập , vv..)
Tên thứ hai, Trần Hồng Nam, đại tá Lực lượng bán quân sự Cao Đài, chủ nhiệm tuần báo Việt Chính ( 1954-1955) tác giả bài thơ Tình nghèo ( đăng trên tuần báo Đời Mới Saigon ) Phạm Duy phổ - chỉ vì tham gia Hội đồng Nhân dân cách mạng ( Phó Chủ tịch) ủng hộ Thủ tướng Ngô Đình Diệm truất phế Hoàng đế Bảo Đại- bị tướng Nguyễn Thành Phương ( Cao Đài- VN Phục quốc hội ) ra lệnh thủ tiêu Hồ Hán Sơn , xác vứt xuống một giếng sâu ở Trại huấn luyện quân sự Cao Đài ở Bến Kéo ( cách tỉnh Tây Ninh khoảng 10 cây số) vào cuối năm 1955. Nhớ hai tên bạn xấu số, bài này làm tặng họ.


© tác giả giữ bản quyền.
. đăng tải ngày 20-06-2009 trên newvietart.com theo nguyên bản của tác giả gởi từ Sài Gòn .
. Xin vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com khi đăng tải lại