NGỌC VÂN
Má môi hồng lạ phấn son
Ơi Vân em cũng trẻ con mất rồi
Tuổi ghềnh thác vẫn tươi vui
Ngày đông Đàlạt cuộn vùi chiếu chăn
Chiều sương dậy má em rằm
Trong cơn diễm mộng đầy trăm nụ hiền
Tròn tay ôm giấc bình yên
Con chim nó hót trên miền bồng lai
Nữa sau dù biết u hoài
Cũng xin cách trở cho dài nhớ nhung.
Đà Lạt 1965.
QUI NHƠN
Qui Nhơn đẹp quá phảỉ không em?
Qui Nhơn ngường ngượng mỗi chiều êm
Bàn tay mềm nắm bàn tay mạnh
Bước lạ bềnh bồng những phố quen
Qui Nhơn tóc dài như sóng đêm
Ru anh êm ái giấc mơ hiền
Mai kia sông núi mình quang rạng
Dành trọn đời anh để ngắm em
Qui Nhơn hoa đào trên nét môi
Nên lời em hát cũng hồng tươi
Bay lên phơi phới niềm vui nụ
Nở xuống lòng anh những đóa cười
Qui Nhơn lên trường mỗi sớm mai
Anh ra núi lớn nối sông dài
Bao giờ hai nửa trăng về một
Em có so bì ai nhớ ai?
Ngày xa Qui Nhơn ngày dài thêm
Qui Nhơn hun hút phía mây chìm
Chiều xưa còn đọng trên Gành Ráng
Chút nắng vàng phai áo lụa mềm?
“Qui Nhơn chiều chiều thấy tủi thân
Nụ hôn thầm gởi gió về Nam…”
Anh ngoài sông núi xa lồng lộng
Hướng một phương trời nhớ Tuyết Vân!
Trảng Bàng – Tây Ninh, 12/1965
© tải đăng theo nguyên bản tác giả gởi từ Sài Gòn ngày 27.05.2009.