NGẤP NGHÉ
Mặt trời mọc sau giấc mơ
ngực thơm như cánh đồng châu thổ
em thiếu nữ sông Hồng rực rỡ
trộn mồ hôi vào phù sa
cô bé lọ lem đẹp xinh hoá thành bà đỡ
hạt lúa bung mầm tách vỏ
tôi như gánh hàng rong
chen chân sợ vấp tia nhìn hàng xóm
lơ ngơ sông Cầu sông Đuống
cầm những điều không muốn
trái cấm nhát bàn tay sọc dưa
tôi ngấp nghé chiều
em lững thững trưa
mặt trời lặn trước cơn mưa
tiếng chim mách lẻo vẫn dài hơi bỗ bã
lời tình quen hoá lạ
VÒNG ĐO
Ta đi nhặt nỗi buồn hoa cỏ
viết những lời yêu vô ảnh vô hình
về người con gái chưa bao giờ gặp
vòng đo no tròn mộng ảo lung linh
những khoảng vắng từng quen hiện hữu
những dòng sông hào nhoáng ngôn từ
những ngọn núi phong trần kiêu ngạo
ghim mình trong cõi thực hư
đời vẩn đục nên lòng tham sáng
mây tha phương đeo giận dỗi ươn hèn
về đâu con chữ gầy xiêu vẹo
lạc điệu vần nên tóc rối beng
em vẫn ngự phía chân trời giao cảm
cứ yêu thương và cứ thướt tha
ta tịnh độ trong vườn sỏi sạn
chẳng nên đau cũng phải hít hà
và cũng chỉ nỗi buồn hoa cỏ
vinh quang không có lộ trình
bà thơ thét gào phẫn nộ
vòng đo sa đà thỏa sức rung rinh
© tác giả giữ bản quyền.
. đăng tải theo nguyên bản của tác giả gởi ngày 18.04.2009.