ĐỜI TA RẤT TẦM THƯỜNG
Ta ở nhà thuê. Nghèo. Thất nghiệp
Ít bạn bè lui tới làm thân
Lấy trà rượu một mình khuây khỏa
Dù không vui cũng tiếng cười khan
Ta ốm yếu thường hay bệnh vặt
Mưa nắng nhiều , sổ mũi ho hen
Trời trở gió, đau xương thấp khớp
Sức trói gà nên ngại bon chen
Đêm ngủ muộn. Nhà un khói thuốc
Mắt nhập nhòe chữ nghĩa . Đèn soi
Bài thơ viết nửa chừng , cạn ý
Vợ buồng trong , ngái ngủ. Khuya rồi
Mai thức dậy thấy mình vẫn thế
Vẫn rong rêu , râu tóc bòm xờm
Thân cũ quá dường như đóng bụi
Trong cái vòng lẩn quẩn áo cơm
Ta biết ta bất tài vô tướng
Lại chây lười lêu lổng rong chơi
Tri thiên mệnh đâu cần năm chục
Thuở đầu xanh ta đã biết rồi.
Cũng có lúc buồn tình ngẫm nghĩ
Muốn vô chùa , cạo trọc đi tu
Nhưng còn tiếc cái mùi tục lụy
Dứt không đành nên khó làm sư
Người xưa lánh đời lên núi ẩn
Ta lánh đời chẳng biết đi đâu
Thôi, đóng cửa ngồi nhà uống rượu
Túy ngọa trên giường .. quắc cần câu
Chẳng lý chuyện yêu đời hay chán
Sống tàng tàng nhưng cứ sống chơi
Có kẻ chê rằng vô tích sự
Lời thị phi ta bỏ ngoài tai
Người quân tử ăn chẳng cầu no
Ta thị phi quen thói hàm hồ
DẮT TAY VÀO ĐỊA NGỤC
“ Em đâu phải Kiều nương
mà nói chuyện bán trinh làm đĩ
mười lăm năm nhẵn mặt giang hồ
trai tứ chiến đếch thằng nào rớ được
bọn trọc phú hợm mình tưởng bở
quăng một đêm qua cửa sổ ngàn vàng
chưa níu được lai quần chéo áo
đám ong bướm si tình ngây dại
con thiêu thân bi lụy ngọn đèn
những anh chàng công tử ruồi bu
cũng ngấp nghé trao lời ái mộ
Em đâu phải cành vàng lá ngọc
còn niêm phong kín cổng cao tường
chuyện trăng gió mù sương lả tả
bông hoa em đâu dễ lụy vì tình
Ta phất phơ đi giữa cõi người
chẳng biết làm gì ngoài chuyện làm thơ
dẫu không thành thi sĩ cũng được tiếng văn chương
ba mươi năm mải miết thơ chùa đăng báo chợ
túi rỗng không đời cũng nhẹ tênh
cánh hạc vàng muốn tếch lên mây
đời ô trọc giữ chân người ở lại
buổi gặp em đầu tiên ta choáng váng
chuyện tình cờ mà khốn đốn trăm năm
Ai chiếu hoa trải đường dưới gót em đi
ai lót tay em nhung gấm lụa là
ta chỉ có bài thơ rút ra từ xương tủy
cuộc trầm luân mấy ai ngờ được
chốn bồng lai xa quá là xa
ta và em dắt tay vào địa ngục”
CÂU GÌ EM NÓI NHỎ
“Em hẹn tôi về thăm quê cũ
sau mấy năm lây lất xứ người
tôi cũng muốn (một lần thôi cũng đủ)
về gặp em nhắc lại chuyện lâu rồi.
Chuyện lâu rồi mà như mới hôm qua
tôi còn nhớ bàn tay em run nhẹ
trong tay tôi lạnh buốt. Không ngờ
em lí nhí nói câu gì rất nhỏ
như nói thầm với cái rét se da
của một chiều cuối đông năm ấy.
Rồi tôi đi. Sáu năm trời chưa trở lại
dòng sông xưa vẫn chảy trong hồn
bông mía trắng cả một vùng thương nhớ
gió nồm Nam thổi suốt dọc quê mình
nhà em ở cheo leo cuối xóm
hàng rào thưa cây trái rợp sau vườn
che bóng mát cho em ngày nắng.
Tôi ở đây những mùa đông trắng
lấy gì che đời vắng em xa
em đâu biết bao lần tôi muốn hỏi
ngày chia tay em nói nhỏ câu gì
trong cái rét một chiều đông năm ấy?”
© tác giả giữ bản quyền.
. tải đăng theo nguyên bản do LaiQuangNam gởi thay tác giả từ Sài Gòn ngày 08.04.2009.