VẾT NHĂN



Ba mươi trở lên đời sống này thoát lụy
Đời dầu ngập ngụa cố nén làm thinh
Hôm qua tôi bước qua cửa ải trầm luân
Thênh thang hát cho đời mạt cùng trống trải
Tôi ép xác muỗi tô mầu hồng quân sắc xám


Nuôi ong châm nọc - nhăn mặt chịu cực hình
Đời quất roi mặt ưá máu đọng quanh
Thơ không in được thì viết lên lưng kẻ khác
Cho chúng biết tôi không cần nước mắt
Sống dối đời lừa dằn dọc đời người
Hãy cười xòa cảm ơn đời !

Saigon 17/02/2009.

LÝ SỰ KHI ĐI CẮT TÓC.

(vào thập niên 60 ở Sài Gòn)


Ngày tôi mới lớn lên hớt tóc tìm hiệu sang
bốn năm mươi đồng hớt kéo nước hoa thơm
ngoài hai mươi tuổi tôi vẫn còn như thế
năm bẩy năm sau đời mồ côi hắt hủi
khó kiếm tiền làm biếng tìm hiệu xoàng

mười lăm đồng hớt tóc nằm nghỉ yên
ba mươi phút quên lo toan đời sống
tuổi ba mươi ngoài đếch cần làm dáng
hớt tóc bình dân chỉ có mười đồng
đời vẫn dành khoái cảm được bình yên ngồi
xem ráy tai lấy ra ngoài - đôi tai nghe ngóng
đời thường hàng ngày chịu nhiều cay đắng
húi đầu tìm nửa buổi gặp vận may
bảy đồng thôi

cắt đầu người lớn
bước đường cùng trong hẻm ngoại ô tồi










© tác giả giữ bản quyền.
. đăng tải ngày 07-04.2009 trên newvietart.com theo nguyên bản của tác giả gởi từ Sài Gòn .