QUA TRIỀN CON SÓNG
Ngoài khơi kia nơi rất nhiều con sóng
Nơi con sóng thức cùng người lính
Đêm đưa tay vớt trăng lên từ biển
Sáng vẳng nghe thao thức tiếng gà
Phía ngoài khơi kia, nơi con sóng xa
Nét bút cha ông vẽ hình hài đất nước
Dải đất mẹ tảo tần gánh trên vai chiều hôm buổi sớm
Như dáng em mơn mởn lúa đương thì
Những con tàu xé sóng ra đi
Để lại bãi bờ những nét cười giấu trong nỗi nhớ
Giấu lo lắng trong từng nhịp thở
Nuôi ước mơ, nuôi khao khát con người
Nơi trùng trùng con sóng ngoài khơi
Nơi câu chuyện cha kể cho nghe sau mỗi lần về biển
Nơi con trai ngực trần đón bão giông ập đến
Nơi con gái nõn nà gửi sóng nhớ khơi xa
Ngoài khơi kia, nơi con sóng xa
Máu xương cha ông đã dựng lên cột mốc
Những cột mốc xây trên đầu con sóng
Cây nỏ, cây cung hoá con sóng trùng trùng
Đất nước bãi bờ dáng mẹ cong cong
Đất nước bãi bờ nuột nà con gái
Đất nước cha ông có hình hài con sóng
Con sóng mang hình hài dựng nước thuở hồng hoang
Giữa trùng trùng con sóng lớp thời gian
Vạch biên giới hồn thiêng sông núi
Đi xuyên qua mỗi triền con sóng dậy
Đất nước hiện lên từ mỗi cánh cung
Phía ngoài kia nơi con sóng trùng trùng
Là dáng mẹ, dáng em
Là câu chuyện của cha thường kể
Là cha ông đã dựng lên đất nước
Là vẹn nguyên hình hài
Dải đất
Cánh cung bay.