ĐỖ NGỌC THẠCH

THƠ TỨ TUYỆT

TỨ TUYỆT VỀ QUÊ

1. Cây Đa Đầu Làng

Cây đa cũ trăm năm còn đó
Nhưng bà còng bán nước còn đâu
Cây trơ trụi oằn mình trong gió
Chiếc lá cuối cùng đựng đầy buồn đau !

2. Cổng Làng

Cổng làng ơi ngươi đã thành phế tích
Gạch cũ rêu phong ẩn chứa điều chi ?
Chỗ hò hẹn với em mọc cây trúc
Lời nguyện ước xưa thôi nhắc lại làm gì !

3. Sân Đình

Sân đình này em đóng vai Thị Kính
Tiếng mõ còn nghe văng vẳng đâu đây
Nàng Thị Mầu bỏ đi đâu mất
Chỉ còn tôi đứng mãi sân đình này !

4. Nói Chuyện Với Tượng Phật Trong Chùa

Phật Tổ ngồi hoài chìm trong nhang khói
Chúng sinh khẩn cầu râm ran râm ran …
Chớ có nhân danh Phật Tổ nói
Bởi ngài chỉ nói : “Im lặng là vàng !”


TỨ TUYỆT PHỐ PHƯỜNG

1. Tìm Em

Người và xe cuộn trôi như thác
Tìm em hoài chẳng thấy em đâu
Mãi đến lúc mái đầu điểm bạc
Mới thấy em trong gác xép u sầu !

2. Tai Biến

Vừa cùng với bạn lai rai
Trong chốc lát bạn thành người thiên thu
Chẳng hề báo trước bao giờ
Tai nạn xe cộ rình chờ nơi nơi !

3. Nửa Đêm Về Sáng

Giật mình tỉnh dậy tàn canh
Đêm nay đêm nữa là thành mấy đêm
Côn trùng nói tiếng của đêm
Những vì tinh tú là em đang nhìn ?

4. Trên Tầng Cao

Lên lầu năm nhìn thấy em hư ảo
Mồ hôi long lanh hiện sắc cầu vồng
Lên lầu mười tóc em như gió bão
Bóng hình em phút chốc thành hư không !


TP.HCM , Đầu năm 2009
© tác giả giữ bản quyền.
. Đăng tải theo nguyên bản của tác giả gởi từ Sài Gòn ngày 03.04.2009.
. Tải đăng lại vui lòng ghi rõ nguồn newvietart.com.