Nature Morte của Matisse





























ĐÊM THƯỢNG NGUYÊN


Trăng Thượng Nguyên sáng long lanh
Nằm sóng soải trên cành cây trụi lá
Lời hẹn ước dẫu không là vàng đá
Nhưng mỗi mùa trăng anh lại nhớ em

Đã bao lần khắc khoải với bóng đêm
Chờ trăng tỏ để cận kề nỗi nhớ
Trăng càng tỏ càng thấy nhiều cách trở
Càng thấy nhiều bất trắc lẫn rủi ro

Trăng càng cao càng lạnh lẻo bơ vơ
Đứng đơn độc giữa khung trời yên vắng
Niềm thương nhớ hòa tan cùng cay đắng
Len vào hồn tạo tỳ vết thương đau

Đã bao lần tự hỏi “nợ gì nhau”
Mà xui khiến trái mùa hoa rực nở
Sợ mai mốt khi cuộc tình dang dở
Biết lấy gì bù đắp tấm lòng son

Trăng thẫn thờ ngã xuống đầu non
Anh chong mắt ngó vào đêm cô quạnh
Đêm lắng xuống chìm vào lòng đất lạnh
Nỗi nhớ nào làm vang vọng trong tim

Ngắm khuôn trăng dường như thấy mắt em
Đang soi rọi lòng anh buồn da diếc
Càng xa cách anh lại càng nuối tiếc
Đã bao lần chưa cùng bước dưới trăng

Nàng ơi nàng có cơ hội nào chăng!


U TÌNH ĐỂ LẠI


Tôi đã đến và rồi tôi để lại
chút u tình đêm vằng vặc trăng sao
để cho lòng thêm tỳ vết hư hao
cùng năm tháng với hoài mong diệu vợi

lời em nói "rất dễ thương" đến tội
nghe hàng thông vi vút , gió vờn trăng
con tim trong lòng cửa mở mấy ngăn
mà hơi ấm trời đông chừng rất vội

ngước nhìn em sóng tình dâng bối rối
dưới trăng vàng ngượng ngập đẫm hơi sương
kiếp nào đây huyễn hoặc cõi vô thường
về chong mắt đêm học trò đọc sách

con mắt liếc, cái môi trề giả cách
làm ngất ngây một thoáng cũ quay về
nghe tội tình choán ngợp nỗi đê mê
khi đầu lưỡi chạm vành môị.. tê điếng

dẫu biết chút u tình không miên viễn
mà sầu dâng khi bóng xế trăng tà
đông, xuân tàn giờ mùa hạ sắp qua
và nỗi nhớ ngập đầy trong tiềm thức

nhìn bức ảnh mắt môi buồn ray rức
ở phương nào ai cảm nhận hay không
đêm nay trăng về lấp loáng rừng thông
buồn đơn độc nhớ thương người quay quắt


MỘNG DU GIỮA ĐỜI


Từ giấc mơ bàng hoàng vương vãi lại
Chút dư âm giữa chăn gối ơ hờ
Nghe chung quanh bỗng tĩnh lặng như tờ
Và ngày tháng đã chín muồi nỗi nhớ

Lại một ngày âm u trong lớp vỏ
Câm nín hoài nhìn biển rộng trời xanh
Ôm trái sầu nghìn giọt lệ long lanh
Lòng se thắt lạc loài bên ghềnh đá

Cánh chim mỏi giữa mông mênh biển cả
Ngơ ngác nhìn vô vọng sóng trùng khơi
Thôi hết rồi mùa xuân cũ xa xôi
Ngày tha’ng mỏi với nỗi sầu tê điếng

Sóng cứ vỗ xôn xao niềm ước nguyện
Ta riêng ta rung động ngất ngây nhìn
Những đổi thay kỳ diệu cứ vô tình
Mặc ta với những nhớ nhung quay quắt

Cánh buồm trắng mong manh trong tầm mắt
Như bức tranh thủy mạc cuối chân trời
Chiều ngã màu theo tiếng hát chơi vơi
Nghe vết tích gợn lên niềm tiếc nuối

Như mảnh sò cô đơn trong bóng tối
Tôi ngất ngư vơ’i phiền muộn rêu xanh
Như nhánh rong buồn trôi nổi lênh đênh
Trong đêm tối nghe thở dài của biển

Tôi xoay trở vụng về trong kỷ niệm
Chỉ riêng tôi mới cảm nhận được mình
Tôi cô đơn trong lớp vỏ yên bình
Chờ khởi động của đại dương giông tố

Bờ đá lặng câm mặc cho sóng vỗ
Một bước thôi thơ ấu đã vẫy chào
Tôi đắm chìm trong kỷ niệm đớn đau
Buồn hiu hắt mùa xuân không trở lại

Ngày cuối năm


© tác giả giữ bản quyền.
. đăng tải theo nguyên bản của tác giả gởi từ Hoa Kỳ ngày 31.03.2009.