HUYNH MUỘI


Vậy là xuân vội đi xa
Dắt díu muôn sắc ngàn hoa giã người
Gởi lại em với nắng thôi
Bấy nhiêu đã đủ rụng rời ngửa nghiêng
Nhấp nha nhấp nhõm như điên
Trót trao vẹn một lời nguyền thủy chung
Luống ca luống cuống tựa khùng
Lỡ nhẹ dạ hứa bách tùng có nhau.
Hỏi, muội tên gì ở đâu
Mắt môi ngầu đỏ trọc đầu da xanh?
Rằng, muội chánh gốc thành Phan
Bố nội cố tổ bị rang truyền đời
Xương rồng đây. Ới huynh ơi…!


II/2009

CÔNG PHU


Rồi cũng qua sau bao ngày chộn rộn
Cúc mai hồng lui về phía lãng quên
Lại đối mặt cuộc trường chinh khốn đốn
Luyện công phu toan tính kế sinh tồn.


Tết Kỷ Sửu
I.2009

VỌNG PHU


Người đàn ông ru tình bằng nước mắt
Đến đá cũng phải mòn
Huống hồ lòng nhi nữ
Lội ngược dòng nước mắt đàn ông
Nàng về nhà chồng.

Người đàn bà ru con và tự ru mình bằng nước mắt
Nhiều tháng rồi nhiều năm
Nước mắt vẫn chưa cạn theo lời ru
Người đàn ông không biết / chưa biết / không cần biết
Nước mắt đâu còn là vấn đề.

Người đàn bà hóa thành Tô Thị
Chỉ có điều trái tim nàng chưa kịp hóa đá
Vẫn thao thức ngày / nức nỡ đêm
Tiếng nấc nghẹn và nước mắt lén lăn vào khuôn nhạc
“Người ta đi biển có đôi…”.

Người đàn ông bằng xương bằng thịt
Hát lời ru tình lạnh tanh từ trái tim đá
Người đàn bà tìm không thấy đâu bóng dáng của nước mắt
Có lẽ chúng đã hoàn thành sứ mệnh
Ngày nàng mặc áo cô dâu.


I/2009

VÍ DỤ THẾ


Khoảng đã sống là quãng đời đã chết
Còn bao nhiêu đâu biết để đếm đong
Ví dụ ta có trót thương lỡ ghét
Cúi xin người coi đó chỉ bằng không.

Ta đã ngốc một đời như vậy đó
Ngay cả lời yêu cũng chẳng nên hồn
Ví dụ em có đi đồng giữa ngọ
Vướng víu nặng lòng sẵn trút là xong.

Khoảng còn lại mong bớt điều xuẩn ngốc
Biết được chăng râu tóc bạc nhiều rồi
Ví dụ thơ đôi dòng nhòe nước mắt
Cứ hiểu rằng ta phó mặc hên xui.

Rồi ta đã qua đời như vậy đó
Chẳng gợn chi trong ký ức nhiều người
Ví dụ phố mặt lạnh tanh không nỡ
Thì hiu buồn qua quít chút cho vui.



© tác giả giữ bản quyền.
. tải đăng theo nguyên bản của tác giả gởi từ Phan Rang ngày 28.02.2009.