THƠ VIẾT
CHO HƯƠNG Ở QUÊ NHÀ



    Anh chẳng có hoa đào phai Hà Nội
    Kịp bay về theo vó ngựa Quang Trung
    Thành phố nối quê xa xuân đến vội
    Cháy lửa lòng, Em đâu khác Ngọc Hân

    Trong mây nước ngàn trùng thêm thương nhớ
    Chiều ba mươi nghiêng nắng muộn bên cầu
    Theo cánh én anh về mùa mai nở
    Với quê nhà vàng rực bến sông sâu

    Không có hoa đào thì mai vẫn đẹp
    Aùo vàng xưa em mặc lúc đầu năm
    Anh giũ bụi phù vân hôn mắt khép
    Thương cuộc tình hạnh ngộ cõi trăm năm

    Mơ hạnh phúc nên xanh mùa cây trái
    Đâu sá gì ngày muộn tháng năm trôi
    Đất quê ta mạ đương thì con gái
    Anh có Em thêm sông nước rộng dài

    Thương Em với nắng mưa ngôi quán gió
    Dừng bước Lãng Du anh đã quay về
    Bên góc quán nhìn cây trút thay lá
    Đợi một mùa rụng xuống nghĩa phu thê?

    Quê chúng ta có cầu thay ngựa trạm
    Không là Quang Trung bay ngựa về tìm
    Nợ cành đào phai, thơ đề cánh én
    Anh vẫn về cho kịp bến sông Em

    Lời hẹn Em ghi, tóc thề thả xuống
    Một mùa xuân hoa nở suốt đường quê
    Anh gom hết mai, đào từ muôn hướng
    Rắc dài theo thôn xóm đón Em về.

Giao thừa Kỷ Sửu 2009.

NĂM MỚI



    Đường phố bừng lên trong ánh nắng đầu ngày
    Cây lá xanh tươi màu áo mới
    Gió thả mùi hương hòa trong không gian
    Bầy chim sẻ thức sớm
    Tíu tít gọi nhau trên những ô của sổ

    Tiếng chuông nhà thờ đổ thật bình yên
    Ngôi giáo đường cổ kính ấy nằm trong khu trung tâm thành phố
    Buổi sáng sớm
    Nhiều người lũ lượt đi lễ
    Trong đám đông
    Anh dễ dàng nhận ra em
    Cô gái hồn nhiên trong chiếc khăn choàng cổ đỏ

    Anh trở lại với công việc thường ngày
    Những giờ phút bù đầu căng thẳng trên máy tính
    Bữa ăn trưa vội vàng
    Đôi mắt thiếu ngủ lim dim bên ly cà phê
    Nỗi nhớ em bừng lên trong màu hoa vàng
    Rực rỡ trên tường rào nhà ai
    Một lối đi xưa bước chân không còn in dấu

    Đường phố cũng không còn sự tĩnh lặng
    Cho tâm hốn lắng xuống mặt hồ nước đầy
    Những nhánh rong xanh của ngày tháng cũ
    Nơi kỷ niệm mòn vẹt như hạt bụi chiều
    Bị cơn gió cuốn qua
    Bay theo tình yêu của em

    Năm mới trả anh về những ước mơ phía trước
    Sợi tóc hoe vàng tuổi tác
    Đôi cánh thời gian mỏng manh
    Buồn vui của cả đời người
    Tất cả, tất cả
    Hối hả cùng những chiếc lá xanh biết được ngày rất ngắn.













Tác giả giữ bản quyền
© tải đăng ngày 30.01.2009 theo nguyên bản của tác giả gởi từ Sài Gòn.
. Trích đăng lại xin vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com.