NGÀY ĐẦU XUÂN, TẢO MỘ, NHỚ BỐ

( KÍNH DÂNG HƯƠNG HỒN BỐ TÔI NGUYỄN VĂN HƯNG)

Hiu hiu gió chiều giăng mây muôn nẻo
Vác cuốc mai tảo mộ luống bâng khuâng
Nửa đời bố vào Nam ra Bắc
Nửa đời sau lặn lội với mùa màng
Giờ bố bỏ về miền ấm lạnh
Cháu con nhớ Người
Nhìn cõi mênh mang.
Cuốc nhát cỏ cắm cây nhang khói tỏ
Đặt vàng, hoa, tiền giấy cúng lên cha
Con tưởng tượng Người đang về hớn hở
Một bầu không lặng ngắt như tờ
Nhớ ngày ấy cha ba lô cỏ úa
Ngược xuôi tàu xe tất bật đi, về
Mẹ bề bộn lo âu, phấp phỏng
Lũ con còn dại đột...lắm vân vi
Ngày thống nhất, cha về ran xóm nhỏ
Chuyện áo cơm bạc tóc với sớm khuya
Ngỡ thanh thản sau tháng năm đằng đẵng
Nào ngờ đâu vật vã quặn lòng mình
May với rủi, giàu nghèo ai đoán được
Giữa cháu con, cha vịn để mà tin
Bước tuổi tác thập thững làng xóm rộng
Tre và dừa vỗ nắng ngắm theo đi
Bao ước vọng bừng thức hoa và lá
Trái đời xanh tỏa bóng mát xum xuê
Bố linh ứng se se ngọn cỏ
Kìa, hương bay, ai đó cũng đang về
Ngày giỗ chạp, cha ơi, quên buồn tủi
Chốn dương gian khắc khoải... cháu con mong./.

Viết xong, ngày 24 tháng chạp, Mậu Tý
Sửa lạI, ngày 25 tháng chạp, Mậu Tý.



THƠ BA CÂU


Anh yêu đường bay cánh chim - hương thơm và ánh sáng - huyền diệu của thơ
Cũng như anh yêu nước và lửa -nỗi khao khát tình yêu đôi lứa
Đêm đêm gió gõ cửa.

Mặt trời vầng trăng - mốI- đưa duyên
Thơ đợi, người yêu mong ngóng
Trái tim thường trực yêu đương.

Bút lông ngỗng đề lên áo lên tóc
Yêu lăn lóc
Trời long đất lở.

Thơ đỏng đảnh, kiêu kỳ
Lắm lúc nàng bỏ ta đi
Không lời từ biệt.

Có tình yêu chết
Thơ không hồn vía
Nó, bay lạc nẻo nào.

Anh, cây nêu đầu ngõ
Đợi em – nàng thơ - ngườI tình trăm năm
Và, lâu hơn thế./.

25 tháng chạp, Mậu Tý (25/1/2009)









© tải đăng theo nguyên bản của tác giả gởi ngày 20.01.2009.