ĐẠI HÙNG TÂM


Tuyệt mù Hy Mã Lạp Sơn
Rờn bay tuyết trắng ngợp hồn gió trăng
Con người siêu việt vĩnh hằng
Tháo tung giả ngã mở phăng buộc ràng


Đôi lời Gởi Lại Trần Gian*
Mà nghe chuyển hóa vô vàn đớn đau
Xóa tan hết vạn khổ sầu
Khi thần lực thấm vào sâu thẳm Lòng


Tiếng thơ vang mãi hư không
Nghìn năm còn dội giữa dòng nhân sinh
Một hôm nghe nhập tim mình
Hóa thành điệu thở hòa linh động cười


* Thơ Milarepa

TỰ TRI KRISHNAMURTI


Chúng ta đang đi tìm gì
Phải chăng là hãy Tự Tri bước đầu ?
Thời gian nào có trước sau
Nên không suy niệm chẳng cầu mong thêm


Hành vô chủ đích êm đềm
Như sông nước chảy ngày đêm biển ngàn
Suối Tình Thương giữa trần gian
Chạy tìm chi nữa mơ màng đâu xa ?


Thiên thu trong cái Đang Là
Ngay từng hơi thở vào ra nơi mình
Nhập cùng Thực Tại nguyên trinh
Rực ngời mới lạ như bình minh lên


DIỆU TÂM CA


Lâm Tỳ Ni vườn hoa thanh thoát lạ
Đóa Vô Ưu bừng trổ ngát hương Lòng
Đại sự nhân duyên về thị hiện
Gót Sen hồng qua bảy bước thong dong


Dù tuyệt đỉnh vinh quang xem như rác
Sáu năm đi khổ hạnh thấu ngọn ngành
Một hôm Vũ Trụ nghe bùng vỡ
Sáng ngời ra chứng ngộ pháp Vô Sanh


Là thấy được Không Sinh Không Diệt
Vạn pháp này vốn chẳng đến chẳng đi
Đã về đã tới miền Thực Tại
Chính ở đây ngay giây phút diệu kỳ


Ngay bây giờ sẵn đầy đủ hết
Cả ba nghìn thế giới ở nơi Tâm
Tâm Phật bất sinh vô sở đắc
Thầm nhận thôi mà hòa khúc cung cầm


ĐƯỜNG THƠ LÃNG ĐÃNG


Lòng rỗng rang chiều nay về thăm lại
Chốn miền xưa bữa nọ cảm giao tình
Rồi đi vô sự cười như gió
Giang hồ ca phiêu lãng ngát phiêu linh


Đi để thấy trần gian này thơ mộng
Bồng tênh theo mây nước chảy diệu thường
Đông Tây Nam Bắc đâu là chẳng
Bến quê nhà hòa điệu với yêu thương ?


Đây rồi đó tao phùng bao hào sĩ
Đã cùng ta đối ẩm thấm nghĩa đời
Miên man sáng tạo nguồn sinh động
Không chỗ về hay dừng trú đâu nơi


Đó rồi đây quàng vai nhau thân mật
Đất rộng dài yêu núi mến sông
Phố xá làng quê biển trào cao hứng
Nghìn bài thơ xin tặng cõi bụi hồng


THÊNH THANG PHẠM CÔNG THIỆN


Một chân không chỗ trú cư
Hai chân dấn bước cõi phù du chơi
Đi và đi suốt cuộc đời
Đỉnh cao hố thẳm về khơi mở nhiều


Bước mây trắng lặng phiêu diêu
Bước bùng vỡ mộng bước điều động mơ
Thượng thừa chơi giữa đôi bờ
Vung tay vẽ một cõi Thơ với Thiền


Bước nhập cuộc với như nhiên
Đâu không là chẳng chốn miền yêu Thương ?
Thênh thang vô tận vô lường
Mới hay mọi sự từ phương Tâm này










© tải đăng theo nguyên bản của tác giả gởi từ Kiên Giang ngày 08.12.2008.
. ĐĂNG TẢI LẠI XIN VUI LÒNG GHI RÕ NGUỒN NEWVIETART.COM