tác phẩm của cố họa sĩ Nghiêu Đề


























NGUYỄN NGỌC TUYẾT




Ở ĐÂU ĐÓ CÓ NGƯỜI ĐANG LÀM THƠ .



Ở đâu đó, có người đang làm thơ
Những câu thơ lấp lánh,
Giọt nước mắt rớt xuống như sương đêm
Để ban mai đỏ thắm ánh mặt trời
Những con mắt nháy hoài trong lá,
Cõi nhân sinh xanh rờn
Lá rơi về cội
Nuôi tiếp những đời cây .


Ở đâu đó, có người đang làm thơ
Không phải những câu thơ thù tạc,
Gầy trơ xương,
Mang tiếng cười nhẻo nhợt,
Những câu thơ phủ kín rong rêu,
Bám hoài trên cửa sổ
Cho mắt không thấy trời xanh
Mũi không ngửi được hương đồng gió nội.
Không phải những câu thơ mắc bẫy
Trong lưới tên thợ săn tàn nhẫn –cuộc đời,
Hút tinh huyết của người,
Nhả xác bả khô
Đánh lừa là mật ngọt !


Ở đâu đó, có người đang làm thơ
Những câu thơ phập phồng nhịp thở,
Chắt từng giọt đớn đau có thật
Chắt từ tiếng cười vui khúc khích,
Nồng nàn trăng mật tối tân hôn .
Những câu thơ sống một đời chói lọi
ấm áp kiếp nhân sinh
cho mỗi người tìm thấy mình trong đó,
tràn trề nước mắt sướng vui, đau đớn,
Thật đến giọt cuối cùng !


Ở đâu đó, có người đang làm thơ
Giữ cho tôi “Ngôi đền thiêng” tuổi trẻ,
Kẻ hành hương trở về,
Vẫn thân thiết mái nhà xưa …





© tải đăng theo nguyên bản của tác giả gởi từ Cần Thơ ngày 01.11.2008.