HOA CÚC TÍM



    Trao em nhành cúc tím buồn
    Rất vui từng cánh nhớ thương nói giùm
    Cái màu tím đến rưng rưng
    Chở trong sâu thẳm qua từng tháng năm

    Nối gần lại những xa xăm
    Thiêng liêng khoảnh khắc lặng thầm bên nhau
    Mảnh trăng treo ở trên đầu
    Con đường xa hút chân cầu nước xuôi

    Thời gian vốn chẳng ngừng trôi
    Mai này trăng cũng xẻ đôi mảnh sầu
    Theo một người để nhớ nhau
    Nửa in bóng dưới chân cầu em qua

    Thương em một góc quê nhà
    Những bông cúc tím mở ra phương trời
    Anh đi vừa hết nửa đời
    Để ngồi lại với một nơi em về

    Chân người chung một lối quê
    Xin em một sợi tóc thề mai sau
    Vai anh em ngả mái đầu
    Nhìn chung một mảnh trăng sầu rơi nghiêng.


CHỢT NGHE TIẾNG CHIM VƯỜN



    Sáng thức dậy nghe tiếng chim vườn hót
    Một trời quê nghiêng xuống trái tim hư
    Xuân đã muộn, những cành mai trơ cánh cũ
    Mùa đã phai qua nắng cõi xa mù

    Sông vỗ sóng bên nhà con nước xoáy
    Đò đã sang bỏ lại bãi bùn trơ
    Nghe động tiếng mái chèo người thủa ấy
    Lòng ăn năn chẳng kịp bước quay về

    Sông chẳng khác, người qua sông đã khác
    Lá khô bay trời tím gió còn đau
    Lục bình trôi thương em biết bao nhiêu
    Bìm bịp gọi cháy lòng theo con nước

    Người thủa ấy mang nửa trái tim tôi đi mất
    Nửa trái tim còn lại cũng hư hao
    Để cả đời tôi chẳng biết đi đâu
    Xiêu dạt, lang thang, nghe tiếng chim vườn kêu thảng thốt

    Hạt bụi mỏng bám riết chân cô độc
    Năm tháng mưa và nắng lại quay về
    Thả sức buồn vui, đuổi tìm hạnh phúc
    Hết nửa đời chưa tỉnh cơn mê

    Giờ mới hay tay ôm mộng phù hư
    Chẳng níu được giấc mơ chiều dưới nắng
    Em cũng qua sông bỏ lại vài tiếng sóng
    Âm ỉ lòng tôi không đáy, không bờ

    Mắt một người nào như mắt người xưa
    Cứ theo tiếng chim qua vườn bổi hổi
    Tôi thức dậy nằm nghe tưởng ở trong mơ
    Em nhẹ bước từ tro than kỷ niệm.


GỬI NGƯỜI VỚI NHỮNG ĐÓA CÚC XANH



    Ta đến chờ em , quán cà phê buổi sớm
    Những ghế bàn im lặng đến vô tư
    Những gương mặt người không quen nơi phố chợ
    Chỉ mình ta cô độc lúc trở về

    Ta và em cũng chưa từng hò hẹn
    Chỉ một lần ghé lại nghỉ chân thôi
    Bất ngờ gặp em với cái nhìn xa thẳm
    Đã cuốn lòng ta như một vệt chân trời

    Em ở đâu đã cho ta góc quán buồn để nhớ
    Gặp giữa đời mây nước giống như mơ
    Của cuộc lãng du nửa đời khách trọ
    Một góc quê xưa hạnh ngộ bất ngờ

    Em và những đóa cúc xanh cho ta một ngày tươi đẹp
    Những năm tháng dài còn lại để yêu thương
    Những đóa hoa nhỏ nhoi, dịu dàng trong mơ ước
    Có phải là em hiện diện giữa vô thường?

    Ta bất ngờ thấy những đóa cúc xanh giữa màu nắng nhạt
    Nơi góc trời xiêu dạt níu chân đi
    Nơi nắng mưa ngậm ngùi úp mặt
    Mai mốt còn em thân thiết để quay về?

    Cám ơn người và những đóa cúc xanh cho ta chờ đợi
    Góc quán buồn lặng lẽ ngắm nhìn em
    Ngày tháng cứ trôi đi kỷ niệm còn ở lại
    Như giấc mơ xanh trong giấc ngủ êm đềm.

Phú Vang 17-4


TRĂNG THÀNH PHỐ



    Lâu rồi anh mới thấy một mảnh trăng vắt ngang trời thành phố
    Đêm bình yên sau cơn giông khô
    Xao xác gió
    Trên bao lơn nhà nhìn ra con đường trước mặt
    Anh chợt nhớ em

    Cũng mảnh trăng gầy như đêm nay trong khu vườn khuya
    Mùi hương tóc em không ở lại trên đường cỏ
    Tiếng cá quẫy dưới ao sâu
    Khúc hát dế mèn trong kẹt đá
    Một người rất buồn rầu dưới trăng

    Dòng sông cứ thế trôi đi cuốn theo những cánh hoa không mùa
    Tình yêu mỏng manh như lá mùa thu chết
    Thủa ấy con dã tràng vẫn cô đơn se cát
    Như anh nằm trên mép sóng ngắm đêm rơi
    Trăng
    Một mùa rất lạnh

    Mảnh trăng ấy tái hiện đêm nay trên bầu trời thành phố
    Anh lặng lẽ ngắm, cô đơn như chính chiếc bóng mình
    Đêm không còn nơi quê nhà
    Không còn em
    Bặt vô âm tính như sông không còn sóng

    Chỉ có nỗi buồn
    Nhòe ướt mảnh trăng suông.


NGÀY XƯA



    Cho anh xanh như sợi tóc em
    Ngày khóc hồn nhiên không nước mắt
    Tình yêu mỏng manh như cánh chuồn
    Chiều ấy bay về đâu
    Mất bóng vào màu trời tím biếc

    Bàn tay anh năm ngón thô sơ
    Chở những mùa xuân đắp đầy khuôn ngực em thành đồi núi
    Nơi ấy bên đường chân trời
    Mỗi bình minh anh đứng đợi
    Trong những giấc mơ anh thường trở về với dòng dông
    Hoa lục bình tím cũng ngẩn ngơ

    Chú chuồn nhỏ của ta đâu một khỏang trời thơ bé
    Chiếc lá vàng vì nắng
    Lại nhú lên từ đất phơi phới một mầm xanh
    Cho em sống lại bằng tình yêu của anh
    Một lần
    Như hoa mai bừng trong vườn cũ.


TỪ KẾ TƯỜNG







Tác giả giữ bản quyền
© tải đăng ngày 16.09.2008 theo nguyên bản của tác giả gởi từ Sài Gòn.
. Trích đăng lại xin vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com.