LỠ VẬN CA


không là o chuồn kim
được tự do bay đậu
khắp mặt hồ xanh êm
trêu ngươi bầy cá sấu


thì làm con nhái bén
mà tha hồ vi vu
bờ bụi đời lưỡng cư
ít người nhìn nhỏi đến


hoặc làm anh dế nhủi
mà thỏa thích gáy vang
bên xó hè thui thủi
mấy ai thèm ngó ngàng


hay làm trự chuột cống
mà tí tởn chọc quê
dưới hố ga xững giọng
mèo đố dám ho he


còn hơn là trự ếch
anh dế cơm chị dơi
tanh tao vài tẹo thịt
dân nhậu cũng mần xơi...



NGÓNG MƯA


chùm phượng thắp trên cây nỗi nhớ
tháng tư không gọi cũng theo về
mấy mùa xa em ngần ấy mùa xa phố
xa những con đường vàng mướt tiếng ve


mây như bông vắt ngang chiều trắng quá
bóng ta gầy gầy gập xuống thềm rêu
tiếng guitar không dưng trầm lắng lạ
hát về phía ấy một lời yêu


nhánh hoàng hậu tím vài bông nở muộn
em ở đâu trên trái đất này
ngoài cổng trường đời ngược xuôi trăm hướng
ta chờ em như chờ cơ may


ngóng mưa về tưới nhuần đôi mắt mỏi
cơ may và em trốn biệt cõi xa nào
chiều chưa khép mà đêm đã tới
ngấn tình buồn chợt vỡ đắm trăng sao...



MỖI MÙA BÃO RỚT


bây giờ em biển ngàn nào
mười năm hơn ít gì đâu!... vậy mà
cái ngày lặng lẽ em xa
vô tâm tôi mải ta bà cuộc chơi...


chừng hay tin chuyện đã rồi
kịp làm sao nữa một lời yêu trao
bao mùa nắng chậm mưa mau
hong khô tưới ướt cơn đau vẫn tròn...


tôi về gói ghém nụ hôn
cất vào buồng ngực quý hơn ngọc ngà
tưởng lâu rồi sẽ phôi pha
ngờ đâu hương cứ càng xa càng nồng!


xe đời dặm rẫy dặm đồng
rõ hai đường thẳng song song ngược chiều
em quành về phía mùa yêu (?)
tôi lao về phía hắt hiu đông tàn!


cứa lòng khúc dọc khúc ngang
mỗi mùa bão rớt mỗi ràn rạt đau
bây giờ em bến ga nào
nỡ nguôi ngoai thoáng tình đầu ấy sao?!













© tác giả giữ bản quyền.
. đăng tải theo nguyên bản của tác giả gởi từ Sài Gòn ngày 04.09.2008.