TÁC GIẢ
TÁC PHẨM





YÊN SƠN
. Tên thật Đoàn Dự.
. Sanh năm 1968.
. Cử nhân Quản Trị Kinh Doanh.
. Nghề nghiệp Kỹ sư Điện Toán.
. Hiện cư ngụ tại Thung Lũng Hoa Vàng, tiểu bang California- Hoa Kỳ.











Tranh của họa sĩ Đỗ Duy Tuấn







CHIỀU NGHIÊNG TRONG NỖI NHỚ

Con giốc nhỏ hôm nay như bỗng lạ
Đứng mơ màng trong nắng nhạt chiều nghiêng
Cảnh vật đắm chìm trong nỗi niềm riêng
Và hoa lá cơ hồ im phăng phắc  

Chiều vội vã gọi sương về giăng mắc
Đêm vô tư thấp thoáng nửa vầng trăng
Gió ngây tình lơ đãng ngắm mùa xuân
Vài tiếng dế lẻ loi lời tình tự  

Nỗi trống vắng ngập hồn người lữ thứ
Vàng son xưa thức dậy hát xôn xao
Chuyện năm xưa như mới xảy hôm nào
Nhớ môi mắt đã một thời say đắm  

Nhớ mái tóc ôm bờ vai đằm thắm
Đã bao lần từng quấn chặc buồng tim
Nhớ đôi bàn tay tháp bút dịu mềm
Run run ấm trong lòng tay… rất tội  

Trăng mờ đục, sương giăng tràn khắp lối
Tiếng côn trùng kêu rả rích gần xa
Từng giọt buồn lạc điệu giữa bao la
Đêm xuống thấp lòng càng thêm trống vắng  

Quay trở lại những ngày mưa, tháng nắng
Từng mảnh đời in đậm nét sau lưng
Có ai buồn dấu giọt lệ rưng rưng
Khi nghiêng nón vẫy tay chào vội vã  

Chiều nay có một người trên xứ lạ
Hắt hiu buồn theo vạt nắng chiều phai
Nợ áo cơm nặng trĩu gánh oằn vai
Vọng cố quốc… tiếng thở dài não nuột!  

Quê hương ơi có bao giờ quên được
Dẫu muôn trùng, dẫu núi chắn mây che
Một ngày không xa người sẽ quay về
Khi giặc chết theo thiên đường ảo vọng


ĐÊM THƯỢNG NGUYÊN

Trăng Thượng Nguyên sáng long lanh
Nằm sóng soải trên cành cây trụi lá
Lời hẹn ước dẫu không là vàng đá
Nhưng mỗi mùa trăng anh lại nhớ em

Đã bao lần khắc khoải với bóng đêm
Chờ trăng tỏ để cận kề nỗi nhớ
Trăng càng tỏ càng thấy nhiều cách trở
Càng thấy nhiều bất trắc lẫn rủi ro

Trăng càng cao càng lạnh lẻo bơ vơ
Đứng đơn độc giữa khung trời yên vắng
Niềm thương nhớ hòa tan cùng cay đắng
Len vào hồn tạo tỳ vết thương đau

Đã bao lần tự hỏi “nợ gì nhau”
Mà xui khiến trái mùa hoa rực nở
Sợ mai mốt khi cuộc tình dang dở
Biết lấy gì bù đắp tấm lòng son

Trăng thẫn thờ ngã xuống đầu non
Anh chong mắt ngó vào đêm cô quạnh
Đêm lắng xuống chìm vào lòng đất lạnh
Nỗi nhớ nào làm vang vọng trong tim

Ngắm khuôn trăng dường như thấy mắt em
Đang soi rọi lòng anh buồn da diếc
Càng xa cách anh lại càng nuối tiếc
Đã bao lần chưa cùng bước dưới trăng

Nàng ơi nàng có cơ hội nào chăng!


BẤT CHỢT

riêng tặng một người

bất chợt có trong tim hình ảnh đẹp
người ta sẽ thôi không thấy mình già (*)
và như thế sẽ là điều cần thiết
để quên mình lội ngược tháng ngày qua

bất chợt nói em nghe lời âu yếm
quên mất em còn một nửa cuộc đời
và như thế tôi không hề dấu diếm
rất thật lòng trong câu nói em ơi

bất chợt nhớ tới dòng sông tuổi nhỏ
cố quên đi một ngang trái vươn mình
cứ ao ước con đò xưa còn đó
bến sông chờ, cô lái vẫn còn xinh

(*) trích trong tạp ghi của nhà văn Phạm Ngũ Yên



YÊN SƠN


TRANG CHÍNH VĂN & TRUYỆN CHUYỂN NGỮ BIÊN LUẬN NHẬN ĐỊNH KỊCH NGHỆ