THÁNG MƯỜI HAI
Tháng mười hai vô can / ep-xi-lon tuổi trời tuổi đất
Chỉ tội người đầu óc lùng bùng bụng đánh lô tô chân chạy lòng vòng
Đành lỗi hẹn với đào mai, ta mấy năm liền thảy đều xin khất
Chờ cụ Giá ngất ngưỡng cúi xuống xoa đầu: “Tội nghiệp chú mày không!”.
Tháng mười hai kẻ cười rầu người khóc vui, hỗn độn nhùng nhằng thật giả
Bạn ta ngồi trầm ngâm thi thoảng xuống xề trời lập đông chưa em
Đã bảo không khóc nữa, không nói nữa sao nước mắt cứ chảy
Hệ lụy của cuộc chiến lì lợm bất phân thắng phụ óc và tim.
Tháng mười hai điểm danh tháng ngày chuẩn bị vào shop sắm áo mới
Thương những tháng ngày lạc đường hoặc ngủ quên không kịp về dạo chợ hoa xuân
Lão xà ích đánh xe tam mã dậm chân lắc đầu kêu ca không thể chở nổi
Tốp lính mõ phi nhanh về cung cấp báo có quá nhiều thằng bé / con bé lọ lem.
Tháng mười hai tắm gội dọn mình bằng cữ cà phê quán vách tre mái lá
Những giọt đen sánh rơi chậm loang đăm chiêu thua được, mất còn
Bản-ngã-đồ rối tinh rối mù không rõ quen hay lạ với các đường biểu diễn cong queo quẹo quọ
Không chắc ta hay bạn đã vỗ đùi đánh đét, quả nhiên no mất ngon giận mất khôn.
Tháng mười hai kẻ nghĩ tới con trai người nhớ về con gái
Soạn sửa bắt tay dọn đường vượt đầm lầy, sa mạc, rừng hoang
Bằng chiếc rìu cùn của bố và túi gạo nhỏ của mẹ
Mơ chung giấc mơ Rô-banh Hut / An Tiêm / Rô-bin-xơn.
2007
HAI MƯƠI BỐN GIỜ
Một ngày bình thường trôi qua
Một ngày bất bình thường rồi cũng trôi qua
Có khác gì nhau, cũng vẫn chiếc túi hành trang cũ
Hai mươi bốn giờ - không nặng không nhẹ,
không nghèo cũng không giàu hơn.
Ta đầu tắt mặt tối, ta phè phỡn nhàn hạ,
ta rỗng như chiếc bình đã hút hết sữa
Đã từng không dám nhìn thẳng vào mặt trời,
ngay cả khi đang nhật thực
Từng không dám nhìn thẳng vào bóng đêm – kẻ đã
không biết bao nhiêu lần bị tố giác là đồng lõa với tội ác
Cũng đã từng không dám nhìn thẳng vào sự nhập nhoạng
thiên thần và ác quỷ,
trắng không ra trắng đen không ra đen.
Những gánh nặng vô hình cùng bao thứ hành lý
không rõ tuổi tên thường trực cưỡi lên cổ,
đè trên vai và trì sau lưng
cùng với tác động của lực vạn vật hấp dẫn
Đầu không cúi vai không thỏng
và lưng không khom xuống mới thật là lạ
Hôm vứt tất cả trả hết về cụ Newton,
ngẩng mặt lên đã ngày cuối đông
“Đôi má em nhuốm hồng / Co ro màu áo đỏ…” (*)
Tuổi đời sống ta ngắn vội đến không ngờ.
Ngày trôi về đâu, ngày đi tìm ai
Lạnh lùng ngang với thần chết
lại cũng phúc hậu sánh ngang ông già Noel
Ngày gõ cửa nhà tôi gõ cửa nhà anh nhà người và tất cả
Rồi nhờ đêm gởi giùm tin nhắn
“Bây giờ là hai mươi bốn giờ”.
(*) Thơ của Hoàng
XII/2007