|
TÁC GIẢ
TÁC PHẨM
ĐÀO PHONG LAN
. Sinh ngày 25.3.1975.
. Tốt nghiệp khóa 5 Trường viết văn Nguyễn Du.
. Hội viên Hội nhà văn TP. Hồ Chí Minh.
. Hiện sống và làm việc tại TP. Hồ Chí Minh.
TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN
.Giêng hai - tập thơ - 1995;
. Ma trận - tập truyện ngắn - 2001;
. Sông phù sa - tập truyện ngắn - 2002.
. Giải thưởng: Giải 3 cuộc thi truyện ngắn Trẻ do báo Văn nghệ Trẻ tổ chức - 1997.
. Giải 1, 2, 3 cuộc thi thơ Áo Trắng của Nxb Trẻ các năm 1996, 1997, 1998, 1999, 2000, 2001.
. Giải thưởng cuộc thi thơ Bút Mới của báo Tuổi Trẻ - 1995. Giải thưởng thơ tạp chí Phương Mai (Bình Định) - 1995.
. Giải thưởng truyện ngắn của tạp chí Tiếp thị và Gia đình - 2005.

THƠ
OLD CHILDREN
CHO MỘT NGÀY KHÔNG BAO GIỜ ĐẾN !
MỘNG DU
CHO NGÀY HÔM QUA
VIẾT CHO ANH NHỮNG NGÀY XA
EM KHÔNG THỂ NÓI LỜI TỪ BIỆT
TRỚ TRÊU
LÚNG LIẾNG
KHÔNG ĐỀ
MỘT NGÀY KHÔNG EM
TỰ KỶ
VỌNG
GIÊNG HAI
KHOẢNG CÁCH
KHÔNG ĐỀ (2)
CHIỀU
NỬA ĐÊM
TRUYỆN NGẮN
NHÀ KHÔNG CÓ ĐÀN ÔNG
VỊ KỶ
TRÊN ÐỈNH NÚI
Angel tranh của họa sĩ Cù Nguyễn
KHOẢNG CÁCH
Em không còn nhận ra anh
Của một thời yêu dấu nữa!
Con ve lột xác trên cành
Bay đi. Chỉ còn vỏ cũ.
Tháng năm thì đâu lần lữa
Chiều nay gió lại về trời
Triền sông la đà áo cỏ
Lung liêng những ánh mặt người.
Lá vẫn buông mình trên đất
Khép hờ như những cánh môi
Gió vô tình ngang qua mất
Lời yêu tan tác tơi bời...
KHÔNG ĐỀ (2)
Chiều nay gió cả, nắng vàng
Mà sao em lại chẳng sang bên này?
Cách nhau chỉ độ tầm tay
Con ong hút mật hoa say
Còn nhầm...
Mà em thì cứ lặng câm
Mặc cho ngày tháng âm thầm vụt trôi
Chiều nay ngoảnh lại.
Trời ơi,
Tóc mình nhạt cả đường ngôi còn gì...
CHIỀU
Chiều nay nắng về qua ngõ
Lạnh, bỗng dưng đến se lòng
Nắng rụng một màu nhạt đỏ
Cô đơn phủ bụi quanh phòng.
Người không còn yêu ta nữa
Bỏ đi một bóng trên đời
Dòng sông muộn phiền lần lữa
Lê chân về phía mặt trời
Bắt gặp một dòng nước mắt
Xưa bỏ trốn bên kia đồi
Thấy không đâu trên trái đất
Hoang vu như chỗ ta ngồi...
NỬA ĐÊM
Khi biết anh không còn đến nữa
Chiếc dù xanh lặng lẽ hiên nhà
Thả xuống những giọt chờ thấm mệt
Ngày chưa sang và đêm chưa qua.
Em đứng nép mình vào bóng tối
Sợ cơn mưa ồn ã sẽ buồn
Gió quẩn quanh
Ngập ngừng
Rười rượi
Thổi tung lên những chiếc lá bồn chồn...
Mưa đã rơi ắp đầy nỗi nhớ
Tràn sang cả nửa đêm dài
Lũ kiến đen vội vàng về phía sáng
Như sợ mình không đến kịp ban mai...
| |