TÁC GIẢ
TÁC PHẨM





YÊN SƠN
. Tên thật Đoàn Dự.
. Sanh năm 1968.
. Cử nhân Quản Trị Kinh Doanh.
. Nghề nghiệp Kỹ sư Điện Toán.
. Hiện cư ngụ tại Thung Lũng Hoa Vàng, tiểu bang California- Hoa Kỳ.











Tranh của họa sĩ Đỗ Duy Tuấn







HAY TA THỬ YÊU NHAU

Người ta xầm xì, bàn qua tán lại
"giữa anh và em như có ẩn tình"
Rằng trong thơ văn hai đứa chúng mình
Hay thổ lộ những điều không tiện nói

Chuyện vu vơ của những người rảnh rổi
Dư thì giờ thêu dệt chuyện người ta
Chuyện đùa cho vui, đối lại đối qua
Vẫn nhan nhãn khắp trên trời dưới đất

Họ phân tích, nói dài dài, như thật
Rồi thư riêng, gọi điện thoại thăm dò
Anh phì cười, họ bảo chối quanh co
Thiệt ấm ức... oan gia ơi ông địa

Có một lần anh tức mình anh phịa
"tui thương nàng từ gặp gỡ xuân qua"
Em ơi em, anh chỉ phịa thôi nha
Nhưng khi nói lại thấy lòng xao xuyến

Em đừng trách anh nhận bừa, đặt chuyện
Nghĩ cho cùng... hay ta thử yêu nhau
Yêu... khơi khơi có mất mát chi đâu
Vì mỗi đứa một phương trời cách biệt

Khoan đừng giận anh, cho anh hỏi thiệt
"Có khi nào em nghĩ tới... yêu anh?"


HƠI LẠNH TÀN THU

ở nơi này trời cuối thu rất lạnh
tôi bơ vơ như cánh bướm lạc loài
cúc sắp tàn màu sắc cũng nhạt phai
cây trụi lá mặc gió lùa khuya sớm

ở nơi này tôi nhớ em nhiều lắm
biết bao giờ mình gặp lại em ơi
tình chúng mỉnh như con sóng trùng khơi
sợ tan biến giữa biển đời xao động

ở nơi này nhìn trời cao đất rộng
lòng u hoài chút duyên muộn tình sau
tình càng sâu nỗi chia cách càng đau
lòng đoài đoạn giữa khung sầu sắc nhớ

tôi nghĩ ngợi mông lung rồi lo sợ
bóng hoàng hôn phủ vội vã xuống đời
biết bao giờ mình gặp lại em ơi
làm sao níu ghịt thời gian chậm lại


TỲ VẾT

Từng sợi nhớ quấn buồng tim trở giấc
Ngoài trời đông gió hú vọng vào hồn
Ôm gối sầu gặm nhấm nỗi cô đơn
Nghe chăn chiếu lạnh thở dài xa vắng

Ba mốt năm mấy ngàn đêm dài ngắn
Vẫn một mình đơn lẽ bóng trăng suông
Vẫn tiếc mình cũng có một quê hương
Mà chia cách, biết bao giờ trở lại

Tim tỳ vết vì cuộc đời ngang trái
Còn phận mình hụt hẫng mộng bình sinh
Một kiếp người một dĩ vãng buồn tênh
Ai chen lấn giữa trầm luân nghiệt ngã

Đêm thanh vắng, linh hồn như hoá đá
Con tim buồn cũng lạc nhịp chơi vơi
Dẫu biết mỗi người chỉ một đời thôi
Nhưng tỳ vết cũng làm đau lòng đá



YÊN SƠN


TRANG CHÍNH VĂN & TRUYỆN CHUYỂN NGỮ BIÊN LUẬN NHẬN ĐỊNH KỊCH NGHỆ